Chiến sĩ Đặng Văn Phú – Chiến trường Quảng Nam 1970
Đặng Văn Phú tham gia chiến đấu tại Quảng Nam năm 1970, nơi những cuộc càn quét diễn ra liên tục, biến từng khu rừng, từng khoảng đất khô cằn thành chiến trường căng thẳng. Với anh, mỗi ngày trôi qua đều là một lần đối mặt với hiểm nguy và thử thách ý chí của người lính
Đặng Văn Phú tham gia chiến đấu tại Quảng Nam năm 1970, nơi những cuộc càn quét diễn ra liên tục, biến từng khu rừng, từng khoảng đất khô cằn thành chiến trường căng thẳng. Với anh, mỗi ngày trôi qua đều là một lần đối mặt với hiểm nguy và thử thách ý chí của người lính. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi băng qua những cánh rừng thưa, cây cối thấp, không đủ che chắn. Đất khô cứng, nứt nẻ dưới cái nắng gay gắt, bước chân xuống là bụi bay mù mịt.
Ban ngày, cả đơn vị phải nằm im giữa những bụi cây thấp, phủ lá ngụy trang kín người. Nắng chiếu xuống nóng rát da, mồ hôi chảy ướt lưng áo, nhưng không ai dám cử động.”
Không gian tưởng như yên tĩnh, nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm:
“Chỉ cần một tiếng động nhỏ – một cành cây gãy, một bước chân lỡ mạnh – cũng có thể khiến cả đơn vị lộ vị trí. Vì vậy, ai cũng phải giữ im lặng tuyệt đối, tai luôn lắng nghe từng âm thanh xung quanh.”
Khi màn đêm buông xuống, họ mới bắt đầu di chuyển:
“Chúng tôi bước đi trong bóng tối, từng người nối nhau, giữ khoảng cách vừa đủ. Mỗi bước chân đều phải thật nhẹ, tránh giẫm lên cành khô. Không ai nói chuyện, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt và cử chỉ.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh bất ngờ chạm trán địch:
“Tiếng súng nổ vang ngay phía trước, đất đá bắn tung lên. Không kịp suy nghĩ, chúng tôi lập tức tản ra theo đội hình, tìm chỗ ẩn nấp.
Trong lúc đó, một đồng đội bị thương, ngã xuống. Tôi không chần chừ, lao tới kéo cậu ấy vào một hốc đất gần đó.”
Giữa làn đạn và sự căng thẳng tột độ:
“Tôi nhanh chóng băng bó vết thương cho cậu ấy. Tay có run, tim đập mạnh, nhưng không được phép hoảng loạn. Xung quanh vẫn còn tiếng súng, nhưng lúc đó điều quan trọng nhất là giữ cho đồng đội an toàn.”
Sau khi tình huống lắng xuống, họ mới có thể ổn định lại đội hình:
“Chúng tôi nhìn nhau, không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu mình vừa đi qua ranh giới rất mong manh giữa sống và chết. Điều quan trọng là tất cả vẫn còn bên nhau.”
Những tháng ngày ở Quảng Nam đã để lại trong anh một bài học không thể quên:
“Chiến tranh không phải lúc nào cũng là cuộc so sức mạnh. Có những lúc, điều quyết định chính là sự bình tĩnh và niềm tin vào đồng đội.
Không phải ai mạnh hơn sẽ sống sót, mà là ai biết giữ vững tinh thần và không bao giờ bỏ rơi nhau.”



