Chiến sĩ Đào Văn Quý – Chiến trường Phú Yên 1968
Đào Văn Quý tham gia chiến đấu tại Phú Yên năm 1968, khi những dãy đồi ven biển và vùng rừng thưa trở thành chiến trường đầy khốc liệt. Với anh, mỗi chặng hành quân không chỉ là nhiệm vụ mà còn là hành trình đối mặt với cái nắng cháy da, địa hình trống trải và những hiểm nguy luôn rình rập
Đào Văn Quý tham gia chiến đấu tại Phú Yên năm 1968, khi những dãy đồi ven biển và vùng rừng thưa trở thành chiến trường đầy khốc liệt. Với anh, mỗi chặng hành quân không chỉ là nhiệm vụ mà còn là hành trình đối mặt với cái nắng cháy da, địa hình trống trải và những hiểm nguy luôn rình rập. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi hành quân qua những triền đồi phủ đầy cỏ tranh cao quá đầu người. Nắng miền Trung như đổ lửa xuống mặt đất, hơi nóng hắt lên khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Đất khô nứt, có đoạn nóng đến mức chỉ cần chạm tay xuống cũng thấy rát bỏng. Nhưng không có nhiều chỗ ẩn nấp, nên từng bước đi đều phải tính toán thật kỹ, tránh để lộ vị trí.”
Ban ngày là khoảng thời gian căng thẳng nhất, khi mọi chuyển động đều có thể bị phát hiện.
“Chúng tôi phải nằm im dưới những bụi cây thấp, ép sát người xuống mặt đất. Cỏ tranh cứa vào da, mồ hôi chảy ướt áo, nhưng không ai dám nhúc nhích.
Có lúc phải nằm hàng giờ dưới nắng gắt, chân tay tê cứng, nhưng vẫn phải cố chịu, chờ đến khi trời tối mới có thể tiếp tục di chuyển.”
Khi màn đêm buông xuống, cả đơn vị mới lặng lẽ tiếp tục hành trình.
“Chúng tôi đi trong im lặng, men theo các sườn đồi, vừa đi vừa quan sát. Bóng tối che phủ, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, nên ai cũng phải thật tập trung.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh bất ngờ phát hiện một nhóm người dân đang mắc kẹt giữa vùng giao tranh.
“Họ hoảng loạn, ánh mắt đầy sợ hãi, không biết nên đi về hướng nào. Tiếng súng vang lên từ xa khiến ai cũng run rẩy.
Nhìn họ như vậy, chúng tôi không chần chừ, lập tức tiếp cận và hướng dẫn họ đi theo con đường an toàn.”
Hành trình đưa người dân rời khỏi khu vực nguy hiểm không hề dễ dàng.
“Chúng tôi dẫn họ men theo sườn đồi, tránh xa những khu vực có thể bị phát hiện. Có đoạn dốc cao, đất trơn trượt, phải kéo từng người lên.
Người già được dìu từng bước, trẻ nhỏ thì được bế trên tay. Vừa đi, chúng tôi vừa động viên họ giữ bình tĩnh, cố gắng thêm một chút nữa.”
Giữa gian khó, tình người trở thành điểm tựa lớn nhất.
“Dù mệt mỏi, không ai than vãn. Chỉ cần nhìn thấy người dân dần ổn định lại, chúng tôi như có thêm sức lực để tiếp tục.”
Khi đưa được họ đến nơi an toàn, cảm xúc trong lòng Quý lắng lại thành những suy nghĩ sâu sắc.
“Nhìn họ thở phào nhẹ nhõm, có người nắm tay tôi mà cảm ơn, tôi cảm thấy mọi vất vả đều tan biến.
Lúc đó, tôi hiểu rằng trong chiến tranh, mỗi lần cứu được người dân cũng giống như giữ lại một phần của quê hương.”
Những ngày tháng ở Phú Yên đã để lại trong anh một niềm tin không bao giờ phai nhạt.
“Giữa nắng gió và hiểm nguy, điều giúp chúng tôi đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm và tình cảm với con người, với mảnh đất mình đang bảo vệ.”
Trong ký ức của Đào Văn Quý, Phú Yên năm 1968 không chỉ là những triền đồi nắng gắt và gian khổ, mà còn là nơi tỏa sáng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người sâu sắc.



