Chiến sĩ điện thanh Chu Văn Mùi với ký ức về chiến dịch Điện Biên Phủ 1954
Video thuật lại ký ức chiến đấu kiên cường, dũng cảm của anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Chu Văn Mùi – chiến sĩ thông tin vô tuyến điện tại trận đánh đỉnh đồi A1 trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Bối cảnh chiến dịch (00:08 - 00:33):
Hạ tuần tháng 3 năm 1954, hệ thống chiến hào của ta dài hơn 100 km bao vây khu trung tâm Mường Thanh, cắt rời khu Hồng Cúm nhằm chặn đường liên lạc bộ của địch.
Quân ta mở đợt tiến công thứ hai vào 5 cao điểm phía Đông khu Mường Thanh; Đại đoàn Tiên phong đảm nhiệm mặt trận phía Tây và cử Trung đoàn 102 làm đơn vị dự bị khu Đông.
Trận đánh tại Đồi A1 và nhiệm vụ của đồng chí Chu Văn Mùi (00:34 - 02:24):
17h00 ngày 30/3/1954: Pháo binh ta bắn phá sở chỉ huy của tướng De Castries. Sau khi các điểm cao C1, D1, E1 thất thủ, địch ở D2 hốt hoảng tháo chạy. Quân ta dồn lực lượng đánh đồi A1 – "xương sống" khu Đông.
Ngày 30 - 31/3/1954: Địch cày xới mặt đồi A1, giao tranh diễn ra quyết liệt từng tấc đất. Khi các đường dây điện thoại bị đứt, đồng chí Chu Văn Mùi (phụ trách tổ điện thanh) cùng đồng đội vác máy vô tuyến điện nặng nề, băng qua mưa lửa từ phía Tây Nam sang phía Đông để nối lại liên lạc.
Bằng sự mạo hiểm, khôn khéo (trườn như rắn, giả chết chờ địch ngừng bắn), tổ điện thanh đã đến được góc Đông Bắc đồi A1, lập trạm liên lạc trong một căn hầm sập để hỗ trợ bộ binh giữ trận địa.
Kiên cường bám trụ và dẫn pháo tiêu diệt địch (02:25 - 03:43):
Ngày 02/04/1954: Mất liên lạc giữa Trung đoàn Thủ đô và Tiểu đoàn 18. Đồng chí Mùi nhanh chóng mở máy liên lạc với Đại đoàn để nhận lệnh chuẩn bị đánh quân tiếp viện địch.
Trong 2 ngày đêm liên tục, ông vừa chỉ huy chiến đấu, vừa cứu thương, kiên định quyết tâm "còn người còn trận địa".
Nhiều lần địch tiến sát, ông dũng cảm gọi pháo của ta bắn trực tiếp vào vị trí trận địa/xung quanh hầm để đánh nát các toán phản kích và xe tăng địch, khiến quân địch thương vong la liệt.
Vượt qua kiệt sức để hoàn thành nhiệm vụ (03:44 - 04:27):
Khi nhận lệnh đi gặp Trung đoàn trưởng, ông rời mặt trận phía Đông Bắc. Do nhiều ngày chiến đấu quên ăn quên uống, ông bị bủn rủn, kiệt sức không nâng nổi máy.
Trong tình thế ngặt nghèo vì quá khát, ông đành phải uống chính nước tiểu của mình để hồi phục sức lực.
Vượt qua muôn vàn bom đạn và nhiều lần ngất đi tỉnh lại, đồng chí Chu Văn Mùi đã tìm được đến hầm chỉ huy, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong sự cảm động và cái bắt tay chặt từ Trung đoàn trưởng.



