Bài viết

CHIẾN SĨ ĐINH VĂN HÒA – CHIẾN TRƯỜNG TÂY BẮC 1952

31/07/2026Đoàn xã Tân Minh (Tân Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾN SĨ ĐINH VĂN HÒA – CHIẾN TRƯỜNG TÂY BẮC 1952

Đinh Văn Hòa tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Bắc năm 1952, khi những dãy núi cao hiểm trở, những con đường mòn cheo leo trở thành nơi diễn ra các trận đánh đầy gian khổ. Với anh, mỗi chuyến hành quân là một lần đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt và những hiểm nguy luôn rình rập. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân qua những con dốc dựng đứng, đường mòn nhỏ hẹp chỉ vừa đủ một người đi. Hai bên là vách đá dựng, phía dưới là vực sâu hun hút. Chỉ cần nhìn xuống thôi cũng đủ thấy lạnh sống lưng.

Trời rét cắt da, sương mù phủ kín cả núi rừng, khiến mọi thứ trước mắt trở nên mờ ảo. Áo quần lúc nào cũng ẩm ướt, cái lạnh ngấm dần vào từng thớ thịt, tay chân tê cứng, nhưng vẫn phải bám chắc vào vách đá mà đi.”

Những chặng đường hiểm trở khiến từng bước chân đều trở nên nặng nề và đầy căng thẳng.

“Có những đoạn dốc trơn trượt, chúng tôi phải bám vào rễ cây, vào đá mà leo từng bước một. Ba lô trên lưng nặng trĩu, dây đeo siết vào vai đau rát, nhưng không ai dám dừng lại lâu.

Mỗi bước chân đều phải thật chắc. Chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt xuống vực sâu, không còn cơ hội quay lại. Trong những khoảnh khắc ấy, chúng tôi chỉ biết nhắc nhau: ‘Cẩn thận từng bước, đừng vội.’”

Trong một lần hành quân đêm, giữa màn sương dày đặc và cái lạnh buốt, đơn vị anh bất ngờ gặp một nhóm người dân đang hoảng loạn tìm đường tránh giao tranh.

“Họ đi trong bóng tối, bước chân loạng choạng, không biết lối nào là an toàn. Có người già, có trẻ nhỏ, ai cũng mệt mỏi và sợ hãi.

Chúng tôi lập tức tiếp cận, ra hiệu cho họ đi theo. Con đường rừng lúc đó càng trở nên nguy hiểm hơn, trơn trượt và khó nhìn. Chúng tôi phải đi chậm lại, dìu từng người, có người yếu quá phải cõng trên lưng.”

Cuộc hành trình đưa người dân vượt qua núi rừng trong đêm tối là một thử thách không hề dễ dàng.

“Chúng tôi men theo những lối mòn nhỏ, tránh những đoạn dốc nguy hiểm. Có lúc phải dừng lại để nghe ngóng, đảm bảo an toàn rồi mới tiếp tục đi.

Trẻ con mệt quá thiếp đi trên vai người lớn, người già thở dốc từng nhịp, nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi vừa đi vừa động viên: ‘Cố thêm chút nữa thôi, sắp đến nơi an toàn rồi.’”

Khi đưa được người dân đến nơi an toàn, cảm xúc trong lòng anh dâng lên khó tả.

“Có người nắm chặt tay tôi, bàn tay run run, mắt rưng rưng mà không nói nên lời. Có người chỉ biết cúi đầu cảm ơn.

Khoảnh khắc đó khiến tôi lặng đi. Bao nhiêu mệt mỏi, giá rét, hiểm nguy dường như tan biến hết.”

Những ngày tháng trên chiến trường Tây Bắc đã để lại trong lòng Đinh Văn Hòa những suy nghĩ sâu sắc.

“Tôi hiểu rằng, dù gian khổ đến đâu, việc mình làm vẫn luôn có ý nghĩa. Không chỉ là chiến đấu, mà còn là bảo vệ, là giữ lại sự sống cho những người xung quanh.

Chính điều đó đã giúp chúng tôi có thêm sức mạnh để bước tiếp, vượt qua núi cao, vực sâu và cả những nỗi sợ trong lòng.”

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn