Cựu chiến binh

Chiến sĩ Dương Văn Khánh – Biên giới Lai Châu 1981

Dương Văn Khánh tham gia bảo vệ biên giới Lai Châu năm 1981, trong những năm tháng tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng. Với anh, đó là quãng thời gian thử thách cả thể lực lẫn ý chí, khi mỗi ngày trôi qua đều gắn liền với sự cảnh giác cao độ và tinh thần sẵn sàng chiến đấu

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dương Văn Khánh tham gia bảo vệ biên giới Lai Châu năm 1981, trong những năm tháng tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng. Với anh, đó là quãng thời gian thử thách cả thể lực lẫn ý chí, khi mỗi ngày trôi qua đều gắn liền với sự cảnh giác cao độ và tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi đóng quân trên những điểm cao heo hút, xung quanh là núi non trùng điệp. Gió từ trên cao thổi xuống lạnh buốt, len qua từng lớp áo mỏng.

Đường tuần tra toàn đá lởm chởm, dốc dựng đứng. Có những đoạn phải bám vào vách đá mà đi, chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu.”

Những đêm nơi biên cương luôn mang một không khí đặc biệt:

“Đêm xuống, sương mù phủ kín khắp các sườn núi, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Mọi thứ trở nên im lặng đến đáng sợ.

Chúng tôi phải căng mắt quan sát từng chuyển động nhỏ, lắng nghe từng âm thanh rất khẽ trong gió, không dám lơ là dù chỉ một giây.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, tình huống bất ngờ xảy ra:

“Khi đang tuần tra, chúng tôi phát hiện những dấu hiệu lạ trên sườn núi. Không cần nói nhiều, cả đơn vị lập tức vào vị trí.”

Sự phối hợp diễn ra trong im lặng tuyệt đối:

“Mỗi người một vị trí, giữ khoảng cách, quan sát và sẵn sàng ứng phó. Không ai lên tiếng, nhưng mọi hành động đều nhịp nhàng, chính xác, như đã hiểu ý nhau từ trước.”

Khoảnh khắc ấy đầy căng thẳng:

“Tim đập mạnh trong lồng ngực, tay siết chặt vũ khí, nhưng ai cũng giữ được sự bình tĩnh. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khó lường.”

Khi tình huống qua đi, không gian dần trở lại yên tĩnh:

“Chúng tôi mới thở phào, ngồi lại bên nhau trên sườn núi lạnh. Mỗi người chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô ít ỏi.”

Dù mệt mỏi, tinh thần vẫn không hề giảm sút:

“Ai cũng thấm mệt sau nhiều giờ căng thẳng, nhưng nhìn vào ánh mắt nhau, vẫn thấy rõ sự kiên định và quyết tâm.”

Dương Văn Khánh lặng giọng khi nhắc lại:

“Ở nơi biên cương, điều giữ chúng tôi đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là niềm tin tuyệt đối vào đồng đội.

Chỉ cần còn bên nhau, chúng tôi không sợ bất cứ điều gì.”

Với anh, Lai Châu năm 1981 không chỉ là nơi canh giữ biên giới, mà còn là nơi hun đúc ý chí, lòng dũng cảm và tình đồng đội bền chặt của người lính giữa núi rừng khắc nghiệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn