Chiến sĩ gác cầu
Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở vùng trung du trở thành tuyến giao thông huyết mạch. Mọi đoàn xe chở lương thực, vũ khí và thuốc men đều phải đi qua đây để tiếp viện cho chiến trường. Trần Minh Quang, khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, được giao nhiệm vụ cùng đơn vị canh giữ và sửa chữa cây cầu mỗi khi bị bom đánh trúng. Ban ngày, anh cùng đồng đội ngụy trang cầu bằng lá cây và lưới ngụy trang để tránh máy bay trinh sát. Ban đêm, họ thay nhau đứng gác trong cá
Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở vùng trung du trở thành tuyến giao thông huyết mạch. Mọi đoàn xe chở lương thực, vũ khí và thuốc men đều phải đi qua đây để tiếp viện cho chiến trường.
Trần Minh Quang, khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, được giao nhiệm vụ cùng đơn vị canh giữ và sửa chữa cây cầu mỗi khi bị bom đánh trúng. Ban ngày, anh cùng đồng đội ngụy trang cầu bằng lá cây và lưới ngụy trang để tránh máy bay trinh sát. Ban đêm, họ thay nhau đứng gác trong cái lạnh của sương núi.
Có những đêm máy bay địch xuất hiện bất ngờ. Tiếng còi báo động vang lên, cả đơn vị lập tức vào vị trí. Bom nổ rung chuyển mặt đất, nhiều đoạn cầu bị hư hỏng. Nhưng ngay sau khi máy bay rời đi, những người lính trẻ lại lao ra giữa khói bụi, dùng gỗ, thép và bao cát để gia cố lại cầu.
Một lần, khi đoàn xe tiếp tế đang chuẩn bị qua cầu, bom bất ngờ trút xuống dữ dội. Trần Minh Quang và đồng đội đã nhanh chóng dẫn các xe vào vị trí an toàn, đồng thời khẩn trương sửa lại phần cầu bị hư để đoàn xe kịp vượt qua trước bình minh.
Đoàn xe cuối cùng lăn bánh qua cầu trong ánh sáng mờ của buổi sớm. Đứng nhìn theo đoàn xe khuất dần sau con đường rừng, Trần Minh Quang hiểu rằng mọi vất vả của mình đều có ý nghĩa.
Nhiều năm sau, khi kể lại ký ức ấy, ông nói rằng:
“Cây cầu nhỏ năm xưa không chỉ nối hai bờ sông, mà còn nối cả hậu phương với tiền tuyến trong những ngày tháng hoa lửa.”



