Cựu chiến binh

Chiến sĩ Hoàng Văn Bắc – Biên giới Lạng Sơn 1980

Hoàng Văn Bắc tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1980, trong những ngày tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng. Với anh, đó là quãng thời gian khắc nghiệt nơi núi rừng, nơi mỗi ngày đều gắn liền với sự cảnh giác và ý chí kiên cường của người lính

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Văn Bắc tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1980, trong những ngày tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng. Với anh, đó là quãng thời gian khắc nghiệt nơi núi rừng, nơi mỗi ngày đều gắn liền với sự cảnh giác và ý chí kiên cường của người lính. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi đóng quân trên những sườn núi đá cheo leo, xung quanh là vực sâu hun hút. Gió lạnh thổi suốt ngày đêm, len qua từng lớp áo mỏng, khiến cơ thể lúc nào cũng buốt giá.”

Điều kiện di chuyển vô cùng khó khăn:

“Đường tuần tra gập ghềnh, toàn đá sắc và dốc đứng. Có những đoạn chỉ đủ một người đi, phải bám vào vách núi để giữ thăng bằng. Chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt chân xuống vực.”

Những đêm tuần tra nơi biên cương luôn đầy căng thẳng:

“Khi đêm xuống, sương mù dày đặc phủ kín các sườn núi, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Chúng tôi phải đi chậm, quan sát từng dấu hiệu nhỏ, lắng nghe từng âm thanh trong gió.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, tình huống bất ngờ xảy ra:

“Khi phát hiện dấu hiệu nguy cơ, cả đơn vị lập tức vào vị trí. Không một lời trao đổi, nhưng ai cũng hiểu rõ nhiệm vụ của mình.”

Sự phối hợp diễn ra trong im lặng tuyệt đối:

“Mỗi người một vị trí, giữ khoảng cách, sẵn sàng ứng phó. Chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu là đủ để hiểu nhau.”

Khoảnh khắc căng thẳng ấy kéo dài tưởng chừng vô tận:

“Tim đập mạnh trong lồng ngực, nhưng không ai nao núng. Ai cũng giữ vững tinh thần, sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống.”

Khi mọi việc qua đi, không gian dần trở lại yên tĩnh:

“Chúng tôi ngồi lại bên nhau trên sườn núi lạnh, chia từng miếng lương khô, từng ngụm nước. Dù mệt mỏi, nhưng ai cũng cảm thấy yên tâm khi còn đồng đội bên cạnh.”

Anh lặng giọng khi nói về điều còn lại sau tất cả:

“Ở nơi biên cương, sự vững vàng không đến từ một cá nhân, mà từ sức mạnh của cả tập thể.

Chỉ cần còn tin tưởng và sát cánh bên nhau, chúng tôi có thể vượt qua mọi gian khó.”

Với Hoàng Văn Bắc, Lạng Sơn năm 1980 không chỉ là nơi canh giữ biên giới, mà còn là nơi hun đúc tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường và tình đồng đội bền chặt của người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn