Chiến sĩ Hoàng Văn Lâm – Biên giới Tây Nam 1978
Hoàng Văn Lâm tham gia chiến đấu tại biên giới Tây Nam năm 1978, khi những cánh đồng ngập nước và vùng đất biên viễn trở thành chiến trường đầy căng thẳng. Đó là nơi thiên nhiên khắc nghiệt hòa lẫn với hiểm nguy từ chiến sự, thử thách từng bước chân của người lính
Hoàng Văn Lâm tham gia chiến đấu tại biên giới Tây Nam năm 1978, khi những cánh đồng ngập nước và vùng đất biên viễn trở thành chiến trường đầy căng thẳng. Đó là nơi thiên nhiên khắc nghiệt hòa lẫn với hiểm nguy từ chiến sự, thử thách từng bước chân của người lính. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi hành quân qua những cánh đồng nước mênh mông, bùn lầy ngập đến đầu gối. Mỗi bước đi đều nặng trĩu, phải rút chân lên từng chút một như bị đất giữ lại. Nước đục, cỏ dại và bùn đất quấn chặt vào chân, khiến ai cũng mệt rã rời.
Ban ngày, nắng gắt như đổ lửa xuống cánh đồng, hơi nóng bốc lên hầm hập. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, nhưng không ai dám dừng lại. Đêm xuống, muỗi dày đặc, tiếng vo ve không dứt, có lúc phải lấy tay xua liên tục mà vẫn không xuể. Nhưng dù ngày hay đêm, chúng tôi vẫn phải bám vị trí, không rời mắt khỏi nhiệm vụ.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của anh bất ngờ rơi vào tình huống nguy hiểm.
“Hôm đó, khi đang di chuyển qua một khu vực trống, chúng tôi bất ngờ bị phục kích. Tiếng súng vang lên dồn dập, đạn bay xé gió ngay bên tai. Tất cả lập tức tản ra theo đội hình đã luyện tập, ai tìm được chỗ nào là ẩn nấp ngay chỗ đó.
Tôi ép mình xuống một mô đất thấp, tim đập dồn dập, tai ù đi vì tiếng súng. Nhưng không có thời gian để sợ, chúng tôi nhanh chóng phối hợp, phản ứng lại để giữ vững vị trí.”
Trong làn đạn dày đặc, một đồng đội bị thương. Không chần chừ, Lâm cùng anh em lao đến ứng cứu.
“Cậu ấy bị trúng đạn, nằm gục xuống giữa bùn lầy. Tôi và một đồng đội khác lập tức bò tới, kéo cậu ấy vào chỗ an toàn. Bùn dính đầy người, tay chân trơn trượt, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng hết sức.
Trong lúc băng bó vết thương, đạn vẫn bay phía trên đầu, nhưng không ai bỏ vị trí. Chúng tôi chỉ biết một điều: phải đưa đồng đội ra khỏi nguy hiểm.”
Sau khi trận đánh kết thúc, không khí dần lắng xuống. Cả đơn vị ngồi lại bên nhau giữa cánh đồng lặng gió, ai nấy đều thấm mệt nhưng trong lòng nhẹ nhõm.
“Chúng tôi ngồi sát lại, chia nhau từng giọt nước còn sót lại trong bi đông. Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau và gật đầu. Những ánh mắt ấy đủ để hiểu rằng tất cả đều vừa đi qua một thử thách lớn.
Giữa nơi khắc nghiệt ấy, chỉ cần biết bên cạnh mình vẫn còn đồng đội là đủ để vững tâm.”
Những ngày tháng nơi biên giới Tây Nam đã để lại trong Hoàng Văn Lâm những ký ức không thể phai mờ – không chỉ là những trận chiến, mà còn là hành trình của ý chí và tình người.
“Tôi nhận ra rằng dù ở bất kỳ chiến trường nào, điều giữ người lính đứng vững không chỉ là vũ khí, mà chính là tình đồng đội và ý chí bảo vệ Tổ quốc.
Chính những điều giản dị ấy đã giúp chúng tôi vượt qua bùn lầy, bom đạn và cả những giới hạn của bản thân, để đứng vững nơi tuyến đầu.”



