Bài viết

CHIẾN SĨ HOÀNG VĂN THANH – NGƯỜI LÍNH TÂY NGUYÊN NĂM ẤY (1)

Tuổi mười tám và lời thề với Tổ quốc Giữa những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi đất nước đang gồng mình trong những trận chiến khốc liệt để giành lấy độc lập, tự do, chàng thanh niên Hoàng Văn T hanh, sinh năm 1955, quê ở thôn Khuân Khương , xã Yên Lập, huyện Chiêm Hóa , tỉnh Tuyên Quang, đã hăng hái lên đường nhập ngũ vào ngày 10 tháng 11 năm 1974, khi vừa tròn 18 tuổi. Rời xa mái nhà nhỏ nơi vùng quê nghèo, anh cùng bao thanh niên khác của quê hương Tuyên Quang bư

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi mười tám và lời thề với Tổ quốc

Giữa những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi đất nước đang gồng mình trong những trận chiến khốc liệt để giành lấy độc lập, tự do, chàng thanh niên Hoàng Văn Thanh, sinh năm 1955, quê ở thôn Khuân Khương, xã Yên Lập, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, đã hăng hái lên đường nhập ngũ vào ngày 10 tháng 11 năm 1974, khi vừa tròn 18 tuổi.

Rời xa mái nhà nhỏ nơi vùng quê nghèo, anh cùng bao thanh niên khác của quê hương Tuyên Quang bước vào quân ngũ với khát vọng lớn lao: “Tất cả vì miền Nam ruột thịt, vì Tổ quốc thống nhất.” Sau thời gian huấn luyện, anh được biên chế về Đại đội 9 – Tiểu đoàn 5 – Trung đoàn 24 – Sư đoàn 10 – Binh đoàn Tây Nguyên, một đơn vị chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Những năm tháng chiến đấu nơi Tây Nguyên máu lửa

Tây Nguyên trong những năm 1974–1975 là chiến trường ác liệt, nơi gắn liền với chiến dịch Buôn Ma Thuột lịch sử. Người lính trẻ Hoàng Văn Thanh cùng đồng đội như Ma Văn Vụ, Đặng Văn Bình ngày đêm hành quân, vượt suối, băng rừng, chiến đấu trong mưa bom, bão đạn.

Anh từng kể lại: “Có những ngày đạn pháo địch dội xuống không ngừng, đất trời rung chuyển. Anh em chúng tôi chỉ kịp cúi đầu tránh đạn, rồi lại lao lên giữ chốt, quyết không lùi bước.” Giữa khói lửa mịt mù, người lính trẻ ấy vẫn vững vàng, kiên định với niềm tin: “Miền Nam nhất định sẽ được giải phóng.”

Tháng 4 năm 1975, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, đất nước trọn niềm vui thống nhất. Nhưng những người lính Tây Nguyên như anh Thanh vẫn tiếp tục bám trụ, làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới, truy quét tàn quân và giúp dân ổn định cuộc sống sau chiến tranh. Đó là những năm tháng gian khổ nhưng đầy tự hào, khắc sâu trong tâm trí người lính.

Từ chiến trường trở về – giữ mãi phẩm chất người lính Cụ Hồ

Hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang, đến tháng 11 năm 1980, chiến sĩ Hoàng Văn Thanh xuất ngũ trở về quê hương. Từ chiến trường bom đạn trở lại ruộng nương, ông mang theo tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ” – kiên cường, giản dị, trung thực và nhân hậu.

Những năm sau chiến tranh, dù cuộc sống còn nhiều vất vả, ông vẫn luôn nỗ lực lao động, sản xuất, xây dựng gia đình ấm no, hạnh phúc. Trong thôn, ông được mọi người kính trọng bởi lối sống mẫu mực, nghĩa tình, luôn sẵn lòng giúp đỡ bà con và động viên lớp trẻ học tập, rèn luyện, noi gương cha anh đi trước.

Truyền lửa cho thế hệ trẻ hôm nay

Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Văn Thanh không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, ông thường nói:
“Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để hôm nay các cháu được sống trong hòa bình. Hãy trân trọng, gìn giữ và xây dựng đất nước bằng chính sức trẻ của mình.”

Từ những buổi kể chuyện truyền thống, nhiều học sinh, đoàn viên ở trường Tiểu học Yên Lập thêm tự hào, thêm ý thức trách nhiệm. Họ hiểu rằng độc lập hôm nay là kết tinh từ máu xương, lòng quả cảm của biết bao người lính như ông.

Ngọn lửa không bao giờ tắt

Thời gian trôi đi, mái tóc người lính năm xưa đã bạc, nhưng ký ức về chiến trường Tây Nguyên vẫn vẹn nguyên trong trái tim ông. Câu chuyện của Hoàng Văn Thanh – người chiến sĩ trung đoàn 24 anh dũng – là biểu tượng cho tinh thần bất khuất, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Ngọn lửa ấy – ngọn lửa của thời hoa lửa – vẫn được ông và đồng đội giữ gìn, truyền lại cho các thế hệ con cháu hôm nay, để mãi sáng lên tinh thần Việt Nam: “Uống nước nhớ nguồn – Ăn quả nhớ người trồng cây.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn