Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ HƯNG YÊN NHỚ TRẬN BOM B52 NĂM 1972

Năm 1972, bom B52 trút xuống miền Bắc với cường độ chưa từng có. Không chỉ Hà Nội, Hải Phòng, mà nhiều vùng quê Hưng Yên cũng rung chuyển trong mưa bom. Hồi ức của ông Đỗ Văn Minh là lời kể của một người lính trực tiếp sống trong những ngày “đất rung, trời sập”, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những âm thanh không bao giờ quên được.

Với ông Đỗ Văn Minh,
đó là tiếng B52 gầm trên đầu trong mùa đông năm 1972.

Những ngày trước trận bom

Cuối năm 1972, không khí căng như dây đàn.

“Nghe đài là biết sắp có chuyện lớn,” ông Minh nhớ lại.

Đơn vị ông đóng quân gần tuyến giao thông trọng yếu qua địa bàn Hưng Yên, vừa trực chiến, vừa bảo vệ hậu phương.

Tiếng gầm từ trên cao

Đêm ấy, trời rất thấp.

“Nghe tiếng ù ù, không phải máy bay thường,” ông nói.

Tiếng B52 không xé gió mà đè nặng xuống tai, như khối sắt khổng lồ ép xuống mặt đất.

Khoảnh khắc bom trút

Không kịp đếm.

Bom rơi theo loạt.

Mặt đất bật lên, rung như sóng.

“Đất đá bay cả vào miệng,” ông Minh kể.

Hầm trú ẩn rung chuyển

Cả tiểu đội chui xuống hầm.

Hầm rung như sắp sập.

“Có người lẩm nhẩm gọi mẹ,” ông nói chậm.

Không ai dám thở mạnh.

Giữa sự sống và cái chết

Bom dội sát công sự.

Đất trút xuống vai.

“Lúc đó nghĩ chắc không qua nổi,” ông Minh nhớ lại.

Nhưng rồi tiếng nổ thưa dần.

Bước ra khỏi hầm

Khi tiếng bom dứt, khói bụi mù mịt.

Trời như bị xé toạc.

“Bước ra mà không nhận ra chỗ mình đứng,” ông nói.

Hố bom chồng lên hố bom.

Đồng đội bị vùi lấp

Có người không kịp chui hầm.

“Gọi mãi không thấy trả lời,” ông Minh nghẹn lại.

Đào đất bằng tay trần.

Có người cứu được, có người không.

Không có thời gian để đau

Địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Đơn vị nhanh chóng kiểm tra quân số, củng cố công sự.

“Sống là phải làm tiếp,” ông nói.

Đêm dài nhất đời lính

Đêm ấy tưởng như không bao giờ hết.

Tiếng bom, tiếng đất sập, tiếng gọi nhau trong bóng tối.

“Tôi già đi trong một đêm,” ông Minh nói.

Sáng lên sau mưa bom

Sáng hôm sau, trời trong lạ thường.

Nhưng làng mạc tan hoang.

Cây cối gãy đổ, nhà cửa sập xuống.

Nhân dân đứng dậy cùng bộ đội

Dân làng mang nước, mang khoai ra cho bộ đội.

“Có bà run run đưa bát nước,” ông Minh nhớ.

Tình quân dân làm ấm lại đất lạnh.

Trận bom đi qua, ký ức ở lại

Nhiều năm sau, cứ nghe tiếng sấm là ông giật mình.

“Âm thanh giống lắm,” ông nói.

Trận bom B52 năm 1972 chưa bao giờ rời khỏi ký ức.

Ký ức để nhắc nhớ

Ông Minh bảo, kể lại không phải để sợ hãi.

“Mà để nhớ mình đã sống thế nào,” ông nói.

Và để thế hệ sau hiểu rằng
hòa bình không tự nhiên mà có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn