Chiến sĩ kể về lần kéo pháo ra.
“Khi lệnh kéo pháo ra được truyền xuống, cả đơn vị lặng đi một lúc. Những khẩu pháo đã từng được chúng tôi kéo vào trận địa bằng tất cả sức lực, nay lại phải đưa ra trong điều kiện vô cùng hiểm trở. Nhưng ai cũng hiểu đó là mệnh lệnh chiến thuật, phải chấp hành tuyệt đối.
Đường núi khi ấy đã bị mưa làm trơn trượt. Có đoạn pháo đang ở lưng chừng dốc, chỉ cần sơ suất là có thể trượt xuống vực. Chúng tôi phải dùng dây tời, chèn đá, thay nhau giữ từng bánh pháo. Người trước kéo, người sau chặn, nhịp đi chậm đến mức gần như từng bước một.
Gian khổ nhất là lúc kéo qua những đoạn đường hẹp. Vai áo ướt đẫm mồ hôi dù trời rất lạnh. Có đồng chí trượt chân, suýt bị cuốn theo dây cáp, nhưng mọi người kịp giữ lại. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng hô ngắn gọn và tiếng thở gấp.
Đêm xuống, ánh đuốc leo lét giữa núi rừng. Chúng tôi vừa đi vừa tự nhắc nhau giữ vững đội hình. Mệt đến rã rời, nhưng không ai bỏ vị trí. Trong lòng ai cũng hiểu, giữ được pháo an toàn chính là giữ lực lượng cho trận đánh phía trước.
Khi khẩu pháo cuối cùng rời khỏi trận địa cũ, chúng tôi mới thở phào. Không phải là chiến thắng, nhưng là một sự chấp hành đầy khó khăn và kỷ luật. Và chúng tôi lại tiếp tục hành quân, mang theo pháo về hướng mới, nơi trận đánh đang chờ.”


