Bài viết

CHIẾN SĨ LÊ HẢI LÝ – DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT BẠN

Thông tin nhân chứng • Họ và tên: Lê Hải Lý (Thương binh) • Ngày sinh: 10/5/1953 • Quê quán: Thôn Phú Xuân, xã Đông Quan, tỉnh Hưng Yên • Tóm tắt quá trình cống hiến: Nhập ngũ năm 1978, làm nhiệm vụ quốc tế giúp đỡ quân đội Campuchia đánh lại Khmer Đỏ tại tỉnh Kampong Cham. Trong một trận chiến đấu ác liệt, khi đang di chuyển trên xe, ông bị trúng mìn, văng xuống vực và bị thương nặng ở cột sống. Được đưa về Củ Chi điều trị, ông mang thương tật vĩnh viễn. Trong thời gian chiến đấu ở chiến trườn

Hưng Yên30/12/2025Lê Bùi Phương Xuân, Tống Thu Uyên • Lớp: 12A9 (xã Đông Quan)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình gìn giữ hòa bình, có những người lính rời quê hương trong lặng lẽ, chiến đấu nơi đất khách bằng tất cả niềm tin, để rồi trở về với những vết thương vĩnh viễn. Nhưng sâu thẳm trong trái tim những con người dũng cảm ấy là một tình yêu Tổ quốc nồng nàn, cháy bỏng. Và câu chuyện của thương binh Lê Hải Lý là một trong những mảnh ghép dung dị mà đầy sáng ngời như thế.

Ông Lý sinh năm 1953, lớn lên giữa đồng đất Hưng Yên cần cù và bình dị. Những năm sau chiến thắng năm 1975 khi đất nước chưa kịp hồi phục thì tình hình biên giới Tây Nam và chiến sự tại Campuchia lại bùng lên dữ dội. Chàng thanh niên Lê Hải Lý khi ấy vừa lập gia đình, cuộc sống còn bộn bề khó khăn, nhưng tiếng gọi của Tổ quốc vẫn thôi thúc ông lên đường. Năm 1978, ông nhập ngũ, biên chế vào lực lượng làm nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia chống lại thảm họa diệt chủng Khmer Đỏ.

Địa bàn ông công tác là tỉnh Kampong Cham - một trong những nơi giao tranh quyết liệt nhất thời kỳ đó. Địa hình hiểm trở, rừng rậm, thời tiết khắc nghiệt với cái nắng rát da bỏng thịt cùng với những thiếu thốn mọi bề, nhưng người lính Việt Nam vẫn kiên trì bám trụ. Ông Lý từng kể rằng những ngày đầu đặt chân tới chiến trường, trong tiếng súng đêm rền rĩ, nỗi nhớ nhà là điều khiến ông day dứt nhất. Nhất là khi ông nhớ về người vợ mới cưới - Bùi Thị Phượng, ông càng cảm thấy xót xa, nhung nhớ, lo lắng vì trong nhà chỉ có mỗi mình bà tảo tần gánh vác hết mọi việc.

Trong một trận truy quét quân Khmer Đỏ, đơn vị ông di chuyển bằng xe dọc triền dốc. Bất ngờ, chiếc xe trúng mìn. Sức ép lớn đến mức ông bị hất văng xuống vực và bất tỉnh tại chỗ. Khi tỉnh dậy, ông chỉ cảm thấy cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng cùng với tầm nhìn đã bị những hàng máu tươi trên mặt nhuộm đỏ. Đồng đội đã phải cõng ông vượt nhiều cây số rừng mới đưa được về trạm quân y. Những ngày sau đó tại bệnh viện Củ Chi là chuỗi thời gian dài đau đớn và kiên cường chống chọi với thương tật.

Tin vui về đứa con đầu lòng bay từ quê nhà tới chiến khu đã trở thành nguồn động viên lớn nhất trong những tháng ngày điều trị ấy. “Chỉ cần sống để nhìn mặt con một lần là đủ,” - ông từng nói với đồng đội như vậy. Và chính niềm hy vọng giản dị đó đã giúp ông vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Sau chiến tranh, ông trở về Phú Xuân với đôi mang theo thương tật vĩnh viễn nơi cột sống. Dù sức khỏe không còn được như trước, dù nhiều đêm đông phải chịu cái đau nhức ăn sâu vào trong cốt tủy thế nhưng người lính năm nào vẫn kiên cường đứng dậy, không để bản thân mình gục ngã. Ông trở lại ruộng vườn, hăng hái thăm gia lao động sản xuất, vừa nuôi con cái ăn học vừa góp sức vào các phong trào của thôn xã. Những ai từng gặp ông đều thấy ở ông một vẻ điềm đạm, kiên gan - thứ khí chất chỉ có thể tôi luyện từ những năm tháng rực lửa

Ngày hôm nay, khi nhắc tới ông Lê Hải Lý, bà con thôn Phú Xuân vẫn luôn dành sự kính trọng. Không chỉ bởi ông là thương binh, mà còn bởi cách ông sống: giản dị, nghĩa tình, luôn tự hào về những năm tháng khoác áo lính

Câu chuyện của ông không ồn ào, không có những chiến công ghi đậm trong sử sách, nhưng lại là minh chứng chân thật cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính Việt Nam trên đất bạn Campuchia. Những người đã đổi tuổi trẻ và máu xương để mang lại hòa bình, và để cuộc sống hôm nay được hồi sinh từ những ngày tối tăm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn