Chiến sĩ Lê Thị Nga – Chiến trường Khu IV 1972
Lê Thị Nga hoạt động tại Khu IV năm 1972, trong giai đoạn chiến tranh phá hoại miền Bắc diễn ra ác liệt. Với cô, những con đường quen thuộc của quê hương đã trở thành tuyến vận chuyển đầy hiểm nguy nhưng cũng chan chứa nghĩa tình
Lê Thị Nga hoạt động tại Khu IV năm 1972, trong giai đoạn chiến tranh phá hoại miền Bắc diễn ra ác liệt. Với cô, những con đường quen thuộc của quê hương đã trở thành tuyến vận chuyển đầy hiểm nguy nhưng cũng chan chứa nghĩa tình. Cô nhớ lại:
“Chúng tôi vận chuyển lương thực, thuốc men trong đêm. Đường đi tối đen như mực, không dám dùng đèn, chỉ dựa vào trí nhớ và kinh nghiệm để lần từng bước.”
Những ngày mưa bão càng làm nhiệm vụ trở nên gian nan hơn:
“Mưa trút xuống không ngớt, nước ngập kín lối đi, bùn đất trơn trượt. Có lúc ngã liên tục, quần áo lấm lem, người mệt rã rời, nhưng rồi lại tự đứng dậy, tiếp tục bước đi.”
Dù vất vả, không ai cho phép mình dừng lại:
“Ai cũng hiểu rằng phía trước là bộ đội đang chờ lương thực, thuốc men. Chậm một chút thôi cũng có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, cô và đồng đội gặp một tình huống bất ngờ:
“Chúng tôi bắt gặp một nhóm người dân bị lạc giữa vùng giao tranh. Họ mệt mỏi, hoảng loạn, không biết phải đi về đâu.”
Không một phút do dự, cô cùng đồng đội lập tức giúp đỡ:
“Chúng tôi trấn an họ, rồi dẫn đi từng bước theo những lối mòn an toàn. Có người yếu quá không thể tự đi, chúng tôi thay nhau dìu, có lúc phải đỡ gần như cả quãng đường dài.”
Khoảnh khắc ấy khiến cô không thể quên:
“Giữa đêm tối và mưa gió, chỉ cần nắm chặt tay nhau, mọi người như có thêm sức mạnh để bước tiếp.”
Lê Thị Nga nhẹ giọng chia sẻ:
“Trong chiến tranh, có những việc tưởng nhỏ bé, nhưng lại mang ý nghĩa rất lớn.
Chỉ cần giúp được người khác vượt qua hiểm nguy, chúng tôi cảm thấy mọi gian khổ mình trải qua đều xứng đáng.”



