Cựu chiến binh

Chiến sĩ Lê Văn Dũng – Chiến trường Tây Ninh 1972

Lê Văn Dũng chiến đấu tại vùng rừng biên giới Tây Ninh năm 1972, nơi những cánh rừng rậm rạp, địa hình phức tạp và sự xuất hiện bất ngờ của kẻ địch khiến mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Với anh, những ngày tháng ấy là chuỗi ký ức về sự căng thẳng, lòng dũng cảm và tình đồng đội không thể nào quên

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Dũng chiến đấu tại vùng rừng biên giới Tây Ninh năm 1972, nơi những cánh rừng rậm rạp, địa hình phức tạp và sự xuất hiện bất ngờ của kẻ địch khiến mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Với anh, những ngày tháng ấy là chuỗi ký ức về sự căng thẳng, lòng dũng cảm và tình đồng đội không thể nào quên. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi di chuyển trong rừng sâu, cây cối dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời khó có thể xuyên qua. Không gian lúc nào cũng ẩm thấp, đường đi trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào dây leo hoặc rễ cây mới giữ được thăng bằng.”

Mỗi bước chân đều đi cùng sự cảnh giác cao độ:

“Chúng tôi không bao giờ được phép lơ là. Mỗi bước đi đều phải quan sát thật kỹ, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất, vì không biết kẻ địch có thể xuất hiện từ lúc nào.”

Không khí chiến trường luôn căng như dây đàn:

“Có những lúc cả đơn vị di chuyển trong im lặng tuyệt đối, chỉ nghe tiếng lá khô khẽ động dưới chân. Ai cũng hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến nguy hiểm cho cả đơn vị.”

Một lần chạm trán bất ngờ đã in sâu trong ký ức của anh:

“Đột ngột, tiếng đạn nổ vang ngay phía trước. Không cần mệnh lệnh, chúng tôi lập tức tản ra, mỗi người tìm một vị trí ẩn nấp.”

Giữa tình huống nguy hiểm:

“Một đồng đội của tôi bị thương. Không ai do dự, tôi cùng anh em nhanh chóng tiếp cận, kéo cậu ấy vào phía sau, nơi an toàn hơn.”

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy:

“Chúng tôi băng bó vết thương thật nhanh, rồi thay nhau dìu cậu ấy rút lui. Dù đạn vẫn có thể nổ bất cứ lúc nào, nhưng không ai nghĩ đến việc bỏ lại đồng đội.”

Sự phối hợp diễn ra trong im lặng nhưng đầy tin tưởng:

“Chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu là đủ hiểu nhau phải làm gì. Không cần nói nhiều, nhưng ai cũng sẵn sàng hy sinh vì nhau.”

Sau tất cả, điều còn lại đọng sâu trong anh là một niềm tin mạnh mẽ:

“Giữa rừng sâu đầy hiểm nguy, điều giúp chúng tôi đứng vững không phải chỉ là vũ khí, mà chính là sự tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội.

Chỉ cần còn bên nhau, chúng tôi có thể vượt qua bất cứ điều gì.”

Với Lê Văn Dũng, Tây Ninh năm 1972 không chỉ là chiến trường khốc liệt, mà còn là nơi hun đúc tinh thần đoàn kết, lòng quả cảm và ý chí không bao giờ lùi bước của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn