Chiến sĩ Lê Văn Nam – Chiến dịch Đường 9 Nam Lào 1971
Lê Văn Nam khi ấy mới 22 tuổi, tham gia chiến dịch Đường 9 Nam Lào, nơi những cánh rừng già rậm rạp, địa hình hiểm trở và mưa rừng kéo dài biến từng bước hành quân thành một cuộc thử thách sinh tử
Lê Văn Nam khi ấy mới 22 tuổi, tham gia chiến dịch Đường 9 Nam Lào, nơi những cánh rừng già rậm rạp, địa hình hiểm trở và mưa rừng kéo dài biến từng bước hành quân thành một cuộc thử thách sinh tử. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi hành quân xuyên rừng sâu, dưới tán cây dày đặc gần như không lọt ánh sáng. Từng bước đi phải dò dẫm trong lớp lá mục dày và trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy là có thể ngã xuống khe đá hoặc trượt khỏi sườn đồi. Trời mưa liên miên, nước từ trên cao đổ xuống thành từng dòng nhỏ, đất rừng nhão ra, bùn dính chặt vào chân, mỗi bước đi như nặng thêm hàng cân. Có những đoạn dốc dựng đứng, chúng tôi phải bám vào rễ cây, lần từng chút một để leo lên, tim đập dồn dập vì chỉ cần trượt tay là có thể rơi xuống vực sâu.
Bom đạn nổ không ngớt, tiếng pháo vang rền khiến cả cánh rừng rung chuyển, đất đá rơi xuống như mưa. Có lúc chúng tôi phải nằm ép sát xuống đất, nghe tiếng đạn rít qua đầu, cảm nhận rõ từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Nhưng không ai lùi bước.
Một lần, khi đang vượt qua một con dốc trơn trượt, một đồng đội đi phía trước bất ngờ bị mảnh pháo trúng, ngã gục xuống. Tôi và anh em lập tức lao tới, kéo cậu ấy vào một hõm đất nhỏ bên sườn đồi. Trong mưa rừng xối xả, chúng tôi dùng băng cá nhân sơ cứu vết thương, lấy áo khô hiếm hoi còn lại che cho cậu ấy. Tiếng đạn vẫn nổ sát bên, nhưng không ai rời vị trí.
Chúng tôi chia nhau từng miếng cơm khô đã ướt nhẹp, từng ngụm nước ít ỏi, vừa ăn vừa động viên nhau: ‘Cố lên, còn sống là còn chiến đấu, còn đồng đội là còn hy vọng.’ Những lời nói giản dị ấy lại trở thành điểm tựa để chúng tôi đứng vững giữa ranh giới sống và chết.”
Sau nhiều giờ băng rừng, dìu nhau vượt qua những đoạn đường hiểm trở, cuối cùng họ cũng đưa được người đồng đội bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm. Khi dừng chân bên một con suối nhỏ, nhìn ánh nước lặng lẽ chảy và nghe tiếng rừng trở lại yên tĩnh, Nam mới cảm nhận rõ sự sống mong manh nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ.
Anh nhớ mãi khoảnh khắc đó – khi những con người mệt mỏi, ướt sũng, đói khát nhưng vẫn ngồi bên nhau, chia sẻ từng chút lương thực còn lại, trao nhau những ánh mắt đầy tin tưởng. Chính trong những giây phút tưởng như kiệt quệ ấy, anh hiểu ra rằng:
Trong chiến tranh, điều giúp con người vượt qua tất cả không phải là súng đạn, mà là niềm tin, ý chí và tình đồng đội – thứ sức mạnh âm thầm nhưng không gì có thể đánh bại.



