Chiến sĩ Lê Văn Tuấn – Chiến trường Kon Tum 1973
Lê Văn Tuấn tham gia chiến đấu tại vùng rừng núi Kon Tum năm 1973 – nơi địa hình hiểm trở, rừng sâu nối tiếp nhau, thử thách sức bền và bản lĩnh của người lính
Lê Văn Tuấn tham gia chiến đấu tại vùng rừng núi Kon Tum năm 1973 – nơi địa hình hiểm trở, rừng sâu nối tiếp nhau, thử thách sức bền và bản lĩnh của người lính. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi hành quân qua những con dốc dài, đất đỏ bám chặt vào chân. Mưa xuống là trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào thân cây, rễ cây mà leo từng bước một.”
Hành trình giữa rừng sâu luôn đầy gian nan:
“Cây rừng dày đặc, ánh sáng khó lọt xuống. Đường đi gập ghềnh, có lúc tưởng như không có lối. Mỗi bước chân đều phải thật chắc, thật chậm.”
Những đêm trong rừng càng khiến không khí thêm căng thẳng:
“Chúng tôi không dám nhóm lửa lớn, chỉ đốt những đốm lửa nhỏ để giữ ấm. Ai cũng lắng nghe từng tiếng động, vì không biết điều gì đang ẩn trong bóng tối.”
Một lần làm nhiệm vụ, đơn vị rơi vào tình huống nguy hiểm:
“Giữa rừng sâu, chúng tôi bị lạc, không xác định được phương hướng. Xung quanh chỉ là cây cối và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.”
Trong hoàn cảnh đó, sự bình tĩnh trở nên vô cùng quan trọng:
“Chúng tôi dừng lại, quan sát dấu vết, lần theo những tín hiệu nhỏ để tìm đường ra. Không ai hoảng loạn, vì chỉ cần mất bình tĩnh là có thể đi lạc sâu hơn.”
Sau khi thoát khỏi khu vực rừng rậm, anh vẫn nhớ rõ cảm giác lúc ấy:
“Khi tìm được hướng đi, ai cũng thở phào. Những lúc như vậy mới hiểu rằng, giữa rừng sâu, sự bình tĩnh chính là thứ giúp con người giữ được mạng sống.”
Lê Văn Tuấn trầm giọng:
“Chiến trường không chỉ thử thách sức lực, mà còn thử thách ý chí. Và chỉ khi giữ vững được tinh thần, người lính mới có thể vượt qua tất cả.”



