Chiến sĩ Lưu Thị Hạnh – Chiến trường Khu V 1968
Lưu Thị Hạnh là nữ chiến sĩ hoạt động tại Khu V năm 1968, nơi những cánh rừng già rậm rạp, núi cao hiểm trở và các cuộc giao tranh diễn ra liên tục. Với cô, mỗi chuyến đi không chỉ là nhiệm vụ tiếp tế, mà còn là hành trình vượt qua giới hạn của bản thân giữa chiến tranh khốc liệt
Lưu Thị Hạnh là nữ chiến sĩ hoạt động tại Khu V năm 1968, nơi những cánh rừng già rậm rạp, núi cao hiểm trở và các cuộc giao tranh diễn ra liên tục. Với cô, mỗi chuyến đi không chỉ là nhiệm vụ tiếp tế, mà còn là hành trình vượt qua giới hạn của bản thân giữa chiến tranh khốc liệt. Cô nhớ lại:
“Chúng tôi băng rừng, vượt núi, mang theo lương thực và thuốc men cho bộ đội. Những con đường mòn quanh co, dốc cao dựng đứng, trơn trượt vì mưa rừng. Có những đoạn phải bám vào rễ cây, vào vách đá mà leo từng bước một. Chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt ngã xuống sườn núi.
Gùi hàng trên vai nặng trĩu, dây đeo siết vào da rát bỏng, nhưng không ai dám nghỉ lâu. Chúng tôi hiểu rằng phía trước là đồng đội đang chờ từng bao gạo, từng viên thuốc.”
Thiên nhiên khắc nghiệt của Khu V càng khiến những chuyến đi thêm phần gian nan.
“Mưa rừng đến rất nhanh, vừa nắng đó đã đổ xuống ào ào như trút nước. Áo quần ướt sũng, lạnh thấm vào da thịt. Đường rừng trở nên trơn trượt, bùn đất bám đầy chân, đi lại càng khó khăn. Có lúc run lên vì lạnh, nhưng chúng tôi vẫn phải bước tiếp, không ai dừng lại.
Đêm xuống, rừng tối như mực, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua tán lá. Chúng tôi đi sát nhau, lặng lẽ tiến về phía trước, giữ vững nhịp bước trong im lặng.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, Hạnh và đồng đội bất ngờ gặp một nhóm người dân bị thương sau một trận càn.
“Họ nằm rải rác bên lối mòn, người thì bị thương, người thì kiệt sức. Có tiếng rên khe khẽ, có người gọi tên người thân trong tuyệt vọng. Chúng tôi lập tức dừng lại, chia nhau từng phần việc.
Tôi dùng mảnh vải mang theo để băng bó vết thương, đồng đội thì lấy nước, lấy lương thực chia cho họ. Có người yếu quá không đi nổi, chúng tôi thay nhau cõng trên lưng, dù đường dốc và trơn trượt.”
Cuộc hành trình đưa người dân ra khỏi vùng nguy hiểm kéo dài trong mệt mỏi và căng thẳng, nhưng không ai bỏ cuộc.
“Chúng tôi dìu nhau từng bước, vượt qua từng con dốc, từng đoạn rừng rậm. Có lúc tưởng như không còn sức, nhưng nhìn những ánh mắt mong chờ của họ, chúng tôi lại gắng thêm một chút.
Khi đến được nơi an toàn, có người nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn dài mà không nói nên lời. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nghẹn lại.”
Những ngày tháng ở Khu V đã để lại trong lòng Lưu Thị Hạnh những ký ức sâu sắc về chiến tranh và con người.
“Lúc đó, tôi hiểu rằng những việc mình làm, dù nhỏ bé, lại có ý nghĩa rất lớn. Không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là giữ lại sự sống, giữ lại hy vọng cho người khác.
Chính những điều giản dị ấy đã tiếp thêm cho chúng tôi sức mạnh để đi tiếp, vượt qua núi rừng và cả những nỗi sợ hãi trong lòng.”
Trong ký ức của cô, Khu V năm 1968 không chỉ là nơi của gian khổ và hiểm nguy, mà còn là nơi chứng kiến lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người sâu sắc, những điều không bao giờ phai mờ theo thời gian.



