Cựu chiến binh

Chiến sĩ Lưu Văn Nam – Chiến trường Lào Cai 1979 (1)

Lưu Văn Nam tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc tại Lào Cai năm 1979, khi chiến sự diễn ra căng thẳng trên từng dãy núi. Với anh, nơi đây không chỉ là tuyến đầu của Tổ quốc, mà còn là thử thách khắc nghiệt về cả thể lực lẫn tinh thần của người lính. Anh nhớ lại: “Chúng tôi đóng quân trên những sườn núi cao, gió lạnh thổi rát mặt suốt ngày đêm. Đá tai mèo sắc nhọn phủ kín lối đi, chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt chân, rách da, thậm chí ngã xuống sườn dốc sâu. Mỗi bước chân đều phải đặt thật chắc, vừ

Quảng Ninh09/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lưu Văn Nam tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc tại Lào Cai năm 1979, khi chiến sự diễn ra căng thẳng trên từng dãy núi. Với anh, nơi đây không chỉ là tuyến đầu của Tổ quốc, mà còn là thử thách khắc nghiệt về cả thể lực lẫn tinh thần của người lính. Anh nhớ lại: “Chúng tôi đóng quân trên những sườn núi cao, gió lạnh thổi rát mặt suốt ngày đêm. Đá tai mèo sắc nhọn phủ kín lối đi, chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt chân, rách da, thậm chí ngã xuống sườn dốc sâu. Mỗi bước chân đều phải đặt thật chắc, vừa đi vừa quan sát xung quanh, không được phép chủ quan dù chỉ một giây.” Cuộc sống nơi biên giới luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. “Đêm xuống, sương mù dày đặc phủ kín núi rừng, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Chúng tôi thay nhau canh gác, tai lúc nào cũng căng ra nghe từng tiếng động nhỏ – tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng cành cây gãy hay một âm thanh lạ từ xa. Có những đêm lạnh buốt, áo quần ẩm ướt, tay chân tê cứng, nhưng không ai rời vị trí.” Trong một lần tuần tra, đơn vị anh phát hiện dấu hiệu bất thường trên tuyến biên giới. “Chỉ một dấu vết nhỏ trên đất, một cành cây bị gãy cũng đủ khiến chúng tôi lập tức cảnh giác. Không ai nói lớn, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt và cử chỉ. Tất cả nhanh chóng tản ra, chiếm lĩnh vị trí, giữ im lặng tuyệt đối. Tim ai cũng đập mạnh, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.” Giữa không gian tĩnh lặng, từng giây trôi qua đều trở nên dài hơn bình thường. “Chúng tôi nín thở quan sát, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Không ai lùi bước, không ai rời vị trí. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đơn vị.” Khi tình huống dần được kiểm soát và mọi thứ trở lại yên lặng, họ mới có thể thở phào nhẹ nhõm. “Chúng tôi nhìn nhau, không cần nói gì nhiều. Chỉ một ánh mắt, một cái gật đầu là đủ hiểu: tất cả vẫn an toàn, nhiệm vụ đã hoàn thành.” Sau những tháng ngày nơi tuyến đầu, Lưu Văn Nam rút ra một điều mà anh luôn ghi nhớ: “Ở nơi biên giới, nơi ranh giới giữa bình yên và hiểm nguy chỉ cách nhau trong gang tấc, điều quan trọng nhất không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là sự bình tĩnh và tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội. Chính điều đó giúp chúng tôi đứng vững, giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.” Trong ký ức của anh, Lào Cai năm 1979 không chỉ là vùng núi đá lạnh giá, mà còn là nơi khắc sâu ý chí kiên cường, tinh thần cảnh giác và tình đồng đội gắn bó không thể tách rời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn