Chiến sĩ Lý Thị Mai – Chiến trường Cao Bằng 1979
Lý Thị Mai là nữ chiến sĩ người vùng cao, lớn lên giữa núi rừng trùng điệp của Cao Bằng. Khi chiến sự bùng nổ, chính những con đường quen thuộc, những cánh rừng thân thuộc với cô từ thuở nhỏ lại trở thành chiến trường đầy hiểm nguy
Lý Thị Mai là nữ chiến sĩ người vùng cao, lớn lên giữa núi rừng trùng điệp của Cao Bằng. Khi chiến sự bùng nổ, chính những con đường quen thuộc, những cánh rừng thân thuộc với cô từ thuở nhỏ lại trở thành chiến trường đầy hiểm nguy. Cô nhớ lại:
“Tôi quen với núi rừng từ nhỏ, từng con suối, từng lối mòn đều in dấu chân từ thời còn bé. Nhưng khi chiến tranh đến, mọi thứ bỗng trở nên khác hẳn. Những con đường quen thuộc giờ đầy rẫy nguy hiểm, mỗi bụi cây, mỗi triền núi đều có thể ẩn giấu hiểm họa. Không còn là nơi chăn thả hay đi rừng như trước, mà là nơi phải đi thật khẽ, nhìn thật kỹ và luôn cảnh giác.”
Với lợi thế thông thuộc địa hình, Mai được giao nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội, đưa các đơn vị vượt qua những khu rừng rậm, con suối sâu và tránh các điểm phục kích. Những chuyến đi thường diễn ra trong đêm tối, khi sương phủ kín lối và cái lạnh vùng cao len lỏi vào từng lớp áo.
“Có những đêm chúng tôi phải đi suốt, chân rã rời, hơi thở gấp gáp, nhưng không ai dám dừng lại. Tiếng lá khô vỡ dưới chân cũng khiến tim đập mạnh, vì chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể bị phát hiện. Tôi đi trước, dò từng bước, ra hiệu cho mọi người phía sau, cố gắng chọn con đường an toàn nhất mà mình biết.”
Một lần, trong lúc dẫn đường, Mai và đồng đội gặp một nhóm dân làng đang hoảng loạn tìm đường thoát khỏi vùng giao tranh. Tiếng súng vang vọng từ phía xa, xen lẫn tiếng khóc của trẻ nhỏ và sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt người già.
“Chúng tôi lập tức quyết định dẫn họ đi cùng. Tôi nắm tay một em nhỏ, vừa đi vừa dỗ dành, còn các anh em khác dìu những cụ già yếu. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn phải leo dốc, lội suối, ai cũng mệt nhưng không ai bỏ lại ai. Tôi chỉ biết động viên: ‘Cố thêm chút nữa thôi, sắp đến nơi an toàn rồi.’”
Sau nhiều giờ băng rừng trong căng thẳng và lo lắng, cuối cùng họ cũng đưa được cả nhóm ra khỏi vùng nguy hiểm. Khi dừng lại ở một khu vực an toàn, những người dân ôm chầm lấy nhau, bật khóc vì nhẹ nhõm.
“Nhìn họ ôm nhau, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem, tôi cũng không kìm được. Lúc đó, tôi mới nhận ra rằng mình không chỉ đang làm nhiệm vụ, mà còn đang bảo vệ chính quê hương, bảo vệ những con người gắn bó với mảnh đất này như chính gia đình mình.”
Trong những ngày tháng ấy, Lý Thị Mai hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là hành trình giữ gìn sự sống, giữ gìn từng mái nhà, từng con người nơi quê hương.
Với cô, núi rừng Cao Bằng không chỉ là nơi sinh ra, mà còn là nơi cô đã cùng đồng đội viết nên những ký ức về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người sâu sắc, những điều sẽ theo cô suốt cả cuộc đời.



