Cựu chiến binh

Chiến sĩ Nguyễn Thị Vân – Chiến trường Bình Phước 1974

Nguyễn Thị Vân hoạt động tại Bình Phước năm 1974, nơi những cánh rừng cao su bạt ngàn và vùng đất đỏ bazan trở thành chiến trường đầy gian khổ. Với cô, mỗi chặng hành quân là một hành trình thử thách cả thể lực lẫn ý chí, nhưng cũng là nơi hun đúc nên tinh thần kiên cường và trách nhiệm với đồng bào.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Vân hoạt động tại Bình Phước năm 1974, nơi những cánh rừng cao su bạt ngàn và vùng đất đỏ bazan trở thành chiến trường đầy gian khổ. Với cô, mỗi chặng hành quân là một hành trình thử thách cả thể lực lẫn ý chí, nhưng cũng là nơi hun đúc nên tinh thần kiên cường và trách nhiệm với đồng bào. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân dưới những hàng cao su thẳng tắp, thân cây cao vút, tán lá che kín bầu trời. Đất đỏ bazan bám đầy chân, mưa xuống thì trơn trượt, nắng lên lại khô cứng, khiến việc di chuyển càng khó khăn.

Ban ngày, chúng tôi phải ẩn nấp thật kỹ, tìm những chỗ kín đáo để tránh bị phát hiện. Chỉ khi màn đêm buông xuống, cả đơn vị mới lặng lẽ di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng giữa rừng tối.”

Những đêm hành quân kéo dài khiến cơ thể ai cũng rã rời.

“Có những hôm phải đi suốt đêm, vai gùi hàng nặng trĩu, dây đeo siết vào vai đau rát. Chân mỏi đến mức bước đi như không còn cảm giác, nhưng không ai dừng lại.

Mỗi người đều hiểu rằng phía trước là đồng đội đang chờ tiếp tế, nên dù mệt đến đâu cũng phải cố gắng.”

Giữa những ngày gian khổ ấy, một lần làm nhiệm vụ đã để lại trong cô ký ức sâu sắc.

“Trong lúc di chuyển, chúng tôi gặp một nhóm dân đang chạy loạn. Họ hoảng sợ, ánh mắt đầy lo lắng, không biết phải đi về đâu giữa rừng sâu và tiếng súng xa xa.

Nhìn họ như vậy, chúng tôi không chần chừ, lập tức tiếp cận và hướng dẫn họ đi theo con đường an toàn.”

Hành trình đưa người dân rời khỏi vùng nguy hiểm không hề dễ dàng.

“Chúng tôi vừa đi vừa động viên họ giữ bình tĩnh. Con đường mòn nhỏ hẹp, có đoạn trơn trượt, phải bước thật cẩn thận.

Trẻ nhỏ mệt quá không đi nổi, chúng tôi thay nhau bế trên tay. Người già thì được dìu từng bước, có lúc phải dừng lại nghỉ ngắn rồi tiếp tục.”

Giữa bóng tối của rừng đêm, sự gắn kết trở thành sức mạnh lớn nhất.

“Không ai bỏ lại ai phía sau. Dù chậm lại, chúng tôi vẫn giữ đội hình, đảm bảo tất cả đều đi cùng nhau.

Tiếng thở mệt nhọc xen lẫn những lời động viên nhỏ, nhưng đủ để mọi người có thêm sức để bước tiếp.”

Khi đưa được người dân đến nơi an toàn, cảm xúc trong cô dâng lên mạnh mẽ.

“Nhìn họ dần bình tĩnh lại, có người nắm tay tôi cảm ơn, có người ôm chặt con mình mà rơi nước mắt.

Lúc đó, mọi mệt nhọc như tan biến. Tôi cảm thấy những gì mình trải qua đều hoàn toàn xứng đáng.”

Những tháng ngày ở Bình Phước đã để lại trong Nguyễn Thị Vân một suy nghĩ sâu sắc.

“Tôi hiểu rằng, điều giữ chúng tôi bước tiếp không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm với người dân và quê hương.

Chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin giữa những ngày tháng khó khăn nhất.”

Trong ký ức của cô, Bình Phước năm 1974 không chỉ là những cánh rừng cao su và đất đỏ khắc nghiệt, mà còn là nơi tỏa sáng của tình người, sự hy sinh và tinh thần không bao giờ lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn