Cựu chiến binh

Chiến sĩ Nguyễn Văn Bảy – Chiến trường U Minh 1971

Nguyễn Văn Bảy tham gia chiến đấu tại rừng U Minh năm 1971, nơi những cánh rừng tràm bạt ngàn và đầm lầy ngập nước tạo nên một chiến trường vừa khắc nghiệt vừa đầy hiểm nguy. Với anh, mỗi bước đi trong rừng không chỉ là hành quân, mà còn là cuộc vật lộn với thiên nhiên và thử thách ý chí của người lính

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Bảy tham gia chiến đấu tại rừng U Minh năm 1971, nơi những cánh rừng tràm bạt ngàn và đầm lầy ngập nước tạo nên một chiến trường vừa khắc nghiệt vừa đầy hiểm nguy. Với anh, mỗi bước đi trong rừng không chỉ là hành quân, mà còn là cuộc vật lộn với thiên nhiên và thử thách ý chí của người lính. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi di chuyển trong rừng tràm ngập nước, có đoạn nước dâng lên đến ngực. Mỗi bước chân lún sâu xuống lớp bùn mềm, phải dùng hết sức mới nhấc lên được.

Bùn dính chặt vào chân, khiến việc di chuyển chậm chạp và nặng nề, nhưng không ai được phép dừng lại.”

Không chỉ địa hình khó khăn, môi trường nơi đây còn thử thách sức chịu đựng của mỗi người.

“Muỗi dày đặc, vo ve không ngớt, đốt đến sưng cả người. Có lúc đứng yên một chút là muỗi bu kín, nhưng chúng tôi vẫn phải chịu đựng, không dám cử động mạnh hay gây tiếng động.

Không khí ẩm thấp, mùi bùn và lá mục khiến ai cũng mệt mỏi, nhưng tất cả đều cố gắng giữ vững tinh thần.”

Những chặng hành quân kéo dài khiến sức lực dần cạn kiệt.

“Có những ngày phải di chuyển liên tục, chân tay rã rời, người mệt lả. Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ phía trước, không ai cho phép mình dừng lại.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh gặp một đồng đội bị kiệt sức giữa rừng sâu.

“Cậu ấy gần như không còn sức để bước tiếp, người run lên vì mệt và thiếu nước. Không ai nói gì nhiều, chúng tôi lập tức chia nhau đỡ lấy, thay nhau dìu cậu ấy từng bước.

Những ngụm nước ít ỏi được chia đều, từng người một nhấp một chút, đủ để giữ sức mà tiếp tục hành trình.”

Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt, tình đồng đội trở thành điểm tựa duy nhất.

“Không ai bỏ lại ai phía sau. Dù chậm lại, cả đơn vị vẫn giữ đội hình, cùng nhau tiến về phía trước.

Có lúc mệt đến mức chỉ cần dừng lại là muốn gục xuống, nhưng nhìn nhau, chúng tôi lại tự nhủ phải cố thêm một chút nữa.”

Sau những ngày tháng gian khổ ấy, Nguyễn Văn Bảy hiểu ra một điều giản dị nhưng sâu sắc.

“Giữa rừng sâu nước độc, nơi mà thiên nhiên cũng trở thành thử thách, điều giữ chúng tôi đứng vững không phải là sức mạnh cá nhân, mà chính là tình đồng đội.

Chính sự gắn bó, tin tưởng và không bỏ rơi nhau đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả và tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu.”

Trong ký ức của anh, U Minh năm 1971 không chỉ là vùng đất ngập nước khắc nghiệt, mà còn là nơi hun đúc nên tinh thần đoàn kết, ý chí bền bỉ và tình đồng đội không gì thay thế được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn