Chiến sĩ Nguyễn Văn Hải – Chiến dịch Điện Biên Phủ 1954
Nguyễn Văn Hải tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 khi còn là một chiến sĩ trẻ, lần đầu bước vào một chiến trường lớn, nơi từng ngọn núi, từng con dốc đều in dấu mồ hôi và ý chí của hàng vạn con người
Nguyễn Văn Hải tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 khi còn là một chiến sĩ trẻ, lần đầu bước vào một chiến trường lớn, nơi từng ngọn núi, từng con dốc đều in dấu mồ hôi và ý chí của hàng vạn con người. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi hành quân xuyên rừng núi Tây Bắc, đường đi quanh co, dốc cao dựng đứng, trơn trượt vì mưa rừng. Những khẩu pháo nặng nề được kéo bằng sức người, dây thừng siết chặt vào vai, rát bỏng cả da thịt. Mỗi bước chân nặng như đeo đá, chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt xuống vực sâu.
Có lần, khi đang kéo pháo qua một con dốc hẹp, đất bỗng lún xuống, cả khẩu pháo nghiêng đi, suýt lao xuống vực. Tất cả chúng tôi lập tức dồn sức ghì lại, chân bám chặt xuống đất, tay siết dây thừng đến tê cứng. Không ai nói một lời, chỉ nghe tiếng thở dốc và tiếng đất đá rơi lăn. Khi giữ được khẩu pháo an toàn, ai nấy đều kiệt sức, nhưng không ai buông tay. Chúng tôi hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ lớn lao hơn tất cả.”
Những ngày bước vào chiến dịch, đơn vị của Hải tham gia đào hào, tiến dần vào cứ điểm địch. Từng mét hào được đào bằng tay, bằng cuốc xẻng thô sơ, dưới làn đạn dày đặc.
“Đêm xuống, ánh pháo sáng rực cả bầu trời, soi rõ từng đoạn chiến hào. Đất rung chuyển bởi bom đạn, từng tiếng nổ như dội vào lồng ngực. Chúng tôi vừa đào, vừa né đạn, mồ hôi hòa lẫn bùn đất, nhưng không ai dừng lại.
Một lần, một đồng đội bên cạnh tôi bị thương do mảnh pháo. Tôi cùng anh em lập tức kéo cậu ấy xuống đoạn hào thấp hơn, băng bó vết thương trong khi đạn vẫn nổ ngay phía trên đầu. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, nhưng tình đồng đội khiến chúng tôi không bao giờ bỏ rơi nhau.”
Những ngày chiến đấu kéo dài tưởng chừng không có hồi kết, nhưng ý chí của người lính ngày càng vững vàng. Khi trận đánh đi đến hồi quyết định, cả chiến trường như rung chuyển trong những đợt tấn công dồn dập.
“Khi lá cờ chiến thắng tung bay trên cứ điểm, tôi đứng lặng giữa chiến trường, xung quanh vẫn còn khói súng, đất đá ngổn ngang. Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa mệt mỏi, vừa tự hào, vừa như không tin vào mắt mình.
Tôi nhận ra rằng mình vừa đi qua một thời khắc không thể nào quên – nơi con người, bằng ý chí và lòng quyết tâm, có thể vượt qua mọi gian khổ, mọi giới hạn của bản thân để làm nên điều tưởng chừng không thể.”
Trong ký ức của Nguyễn Văn Hải, Điện Biên Phủ không chỉ là một chiến thắng, mà còn là biểu tượng của ý chí, tinh thần đoàn kết và sức mạnh phi thường của con người Việt Nam – những con người đã biến những con đường núi hiểm trở thành con đường chiến thắng.



