Chiến sĩ Nguyễn Văn Hùng – Bảo vệ biên giới Lạng Sơn 1979
Nguyễn Văn Hùng khi ấy vừa tròn 24 tuổi, được điều động tham gia bảo vệ biên giới Lạng Sơn, trong những ngày Trung Quốc mở chiến dịch xâm lược. Hùng vẫn nhớ từng bước chân đi giữa rừng già, nơi cành lá rậm rạp, địa hình hiểm trở và mỗi âm thanh đều có thể tố giác vị trí của họ với địch.
Nguyễn Văn Hùng khi ấy vừa tròn 24 tuổi, được điều động tham gia bảo vệ biên giới Lạng Sơn, trong những ngày Trung Quốc mở chiến dịch xâm lược. Hùng vẫn nhớ từng bước chân đi giữa rừng già, nơi cành lá rậm rạp, địa hình hiểm trở và mỗi âm thanh đều có thể tố giác vị trí của họ với địch.
“Chúng tôi phải ẩn nấp trong rừng, dùng địa hình để né tránh quân địch. Nhiều đêm mưa gió, lạnh đến thấu xương, nhưng không ai rời vị trí. Mỗi cơn gió, tiếng chim hót hay lá cây rơi đều khiến tim thắt lại vì sợ lộ vị trí. Chúng tôi gác đường biên, bảo vệ dân làng và giữ vững từng mét lãnh thổ.”
Trong những ngày căng thẳng, Hùng và đồng đội dựng lán tạm bằng tre lá, dùng bạt và dây leo che chắn. Nước mưa thấm qua quần áo, rét buốt đến tận xương, nhưng không ai rời chốt. Họ chia nhau từng ít cơm, từng viên thuốc, vừa giữ sức khỏe vừa giữ lửa tinh thần. Những lời động viên, ánh mắt trao nhau, cái vỗ vai nhẹ, đều trở thành nguồn sức mạnh vô hình giúp mọi người kiên cường.
Hùng nhớ rõ những lúc đêm khuya, mưa táp và gió rít từng hồi, anh cùng đồng đội ngồi bên nhau, lắng nghe tiếng rừng và quan sát dấu hiệu của địch. Những giây phút im lặng ấy căng thẳng đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng khiến tim thắt lại. Nhưng chính tinh thần đồng đội và niềm tin vào Tổ quốc đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
“Chúng tôi học được cách sống trong nỗi sợ, cách kiên nhẫn, cách vượt qua đói rét và gian khổ. Mỗi giây phút trên biên giới là một thử thách, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về lý tưởng, về tình đồng đội và tình yêu quê hương. Chúng tôi chiến đấu để bảo vệ dân, bảo vệ từng tấc đất và giữ vững niềm tin rằng Tổ quốc luôn cần chúng tôi.”
Những ký ức về biên giới Lạng Sơn vẫn in sâu trong tâm trí Hùng: rừng già, cơn mưa tầm tã, ánh lửa leo lét và những đồng đội sát cánh bên nhau. Ký ức ấy trở thành ngọn lửa soi đường cho anh suốt đời, nhắc nhở về lòng quả cảm, tinh thần bất khuất và sự hy sinh thầm lặng của những người lính Việt Nam.



