Cựu chiến binh

Chiến sĩ Nguyễn Văn Hưng – Chiến trường Quảng Bình 1966

Nguyễn Văn Hưng tham gia bảo vệ quê hương trong những năm miền Bắc bị đánh phá ác liệt. Với anh, Quảng Bình năm 1966 không chỉ là nơi sinh ra, mà còn là một chiến trường nơi sự sống và cái chết luôn cận kề

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hưng tham gia bảo vệ quê hương trong những năm miền Bắc bị đánh phá ác liệt. Với anh, Quảng Bình năm 1966 không chỉ là nơi sinh ra, mà còn là một chiến trường nơi sự sống và cái chết luôn cận kề. Anh nhớ lại:

“Ngày nào cũng nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom rơi dồn dập, mặt đất rung chuyển, không khí đặc quánh mùi khói và bụi. Cuộc sống của chúng tôi khi đó gắn liền với những căn hầm trú ẩn và những lần chạy vội trong tiếng còi báo động.”

Sau mỗi trận bom, không ai kịp nghỉ ngơi:

“Ngay khi tiếng nổ vừa lắng xuống, chúng tôi lại lao ra. Khói bụi còn chưa tan, đất đá vẫn còn nóng hổi, nhưng ai cũng cố gắng tìm kiếm người bị nạn nhanh nhất có thể.”

Công việc cứu hộ diễn ra trong sự khẩn trương và quyết tâm:

“Chúng tôi gọi lớn tên nhau, dò tìm từng dấu hiệu nhỏ giữa đống đổ nát. Chỉ cần nghe thấy một tiếng động, một âm thanh yếu ớt cũng đủ để tất cả dốc sức.”

Một lần cứu người đã in sâu trong ký ức của anh:

“Giữa đống gạch đá ngổn ngang, chúng tôi nghe thấy tiếng gọi rất khẽ. Không ai bảo ai, tất cả cùng lao vào đào bới bằng tay không. Đất cứng, đá sắc cứa vào tay, có người bật máu nhưng vẫn không dừng lại.”

Thời gian khi ấy trở nên vô cùng quý giá:

“Chúng tôi vừa đào vừa gọi để người bị nạn giữ tỉnh táo. Ai cũng chỉ nghĩ một điều: phải nhanh hơn, nhanh thêm một chút nữa.”

Khoảnh khắc cứu được người khiến anh không thể nào quên:

“Khi kéo được người ra, dù họ chỉ còn thoi thóp, nhưng với chúng tôi, đó là điều quý giá nhất giữa bom đạn.”

Nguyễn Văn Hưng lặng giọng khi nhớ lại:

“Trong chiến tranh, có những niềm hy vọng rất mong manh, nhưng cũng chính những điều đó lại tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi tiếp tục đứng vững và không bao giờ bỏ cuộc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn