Chiến sĩ Nguyễn Văn Sơn – Chiến trường Bình Trị Thiên 1973
Nguyễn Văn Sơn tham gia chiến đấu tại Bình Trị Thiên năm 1973, khi chiến sự vẫn còn diễn ra ác liệt, từng tấc đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và máu. Với anh, những ngày tháng ấy là chuỗi ký ức không thể nào quên về sự kiên cường và tình đồng đội
Nguyễn Văn Sơn tham gia chiến đấu tại Bình Trị Thiên năm 1973, khi chiến sự vẫn còn diễn ra ác liệt, từng tấc đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và máu. Với anh, những ngày tháng ấy là chuỗi ký ức không thể nào quên về sự kiên cường và tình đồng đội. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi bám trụ trong những chiến hào ngập nước. Mưa xuống liên miên, đất nhão ra rồi sạt lở, có chỗ nước dâng lên đến đầu gối.
Nhiều lúc phải dùng tay tát nước liên tục, giữ cho chiến hào không bị ngập hoàn toàn, nếu không thì không thể đứng vững mà chiến đấu.”
Cuộc sống nơi chiến tuyến luôn trong trạng thái căng thẳng:
“Tiếng pháo nổ vang xa gần suốt ngày đêm, có lúc dồn dập đến mức mặt đất rung lên.
Chúng tôi gần như không có giấc ngủ trọn vẹn, chỉ chợp mắt từng chút một. Chỉ cần một tiếng động lạ là lập tức bật dậy, sẵn sàng vào vị trí.”
Giữa những ngày khốc liệt ấy, một khoảnh khắc khiến anh không thể nào quên:
“Sau một trận pháo kích dữ dội, đất đá đổ xuống chiến hào. Khi mọi thứ vừa lắng lại, chúng tôi phát hiện một đồng đội bị vùi dưới lớp đất bùn.”
Không một chút do dự, cả đơn vị lập tức hành động:
“Chúng tôi lao vào đào bới bằng tay không, gọi tên cậu ấy giữa tiếng đất đá còn lăn xuống.
Ai cũng cố gắng nhanh nhất có thể, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: phải cứu được đồng đội.”
Khoảnh khắc ấy đầy nghẹt thở:
“Có lúc tưởng như đã quá muộn, nhưng không ai dừng lại. Tay lấm đầy bùn, móng tay bật máu, nhưng vẫn đào, vẫn gọi.”
Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra:
“Khi kéo được cậu ấy lên, dù còn yếu nhưng vẫn còn thở, cả đơn vị như vỡ òa.
Không ai nói nên lời, chỉ nhìn nhau mà thấy lòng nhẹ đi, như vừa giữ lại được một điều vô cùng quý giá.”
Sau giây phút ấy, tinh thần của mọi người như được tiếp thêm sức mạnh:
“Chúng tôi lại trở về vị trí, tiếp tục chiến đấu. Nhưng trong lòng mỗi người đều có thêm một niềm tin – rằng chỉ cần còn bên nhau, chúng tôi có thể vượt qua bất cứ điều gì.”
Nguyễn Văn Sơn lặng giọng khi nhắc lại:
“Giữa chiến trường khốc liệt, không phải chỉ có bom đạn. Có những lúc, giữ được một đồng đội sống sót còn có ý nghĩa hơn bất cứ điều gì.
Chính những khoảnh khắc đó đã cho chúng tôi sức mạnh để tiếp tục đứng vững.”
Với anh, Bình Trị Thiên năm 1973 không chỉ là nơi của chiến tranh, mà còn là nơi khắc sâu tình đồng đội, lòng dũng cảm và ý chí không bao giờ khuất phục của người lính.



