Chiến Sĩ Nguyễn Xuân Vang
Chào mọi người, em tên là Nguyễn Phương Thảo, học sinh lớp 8A, hiện đang học tập tại Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Em cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện khi được là cháu nội của ông Nguyễn Xuân Vang – một người lính đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đối với em, ông không chỉ là một người ông hiền hậu trong gia đình mà còn là một người anh hùng của thời hoa lửa.
Quê em là thôn Trung Quý – một thôn nhỏ nằm giữa những cánh đồng lúa vàng ươm, thơm mùi lúa chín. Đó không chỉ là nơi sinh ra của ông mà còn là nơi em lớn lên, gắn bó với biết bao kỷ niệm tuổi thơ bên ông. Em chưa từng tận mắt nhìn thấy chiến tranh, nhưng qua những câu chuyện ông kể, em dần hình dung được phần nào sự khốc liệt, gian nan và mất mát của chiến tranh. Dù chỉ là tưởng tượng thôi, em cũng đã thấy rùng mình. Những câu chuyện ấy không hề khô khan như trong sách vở, mà giống như những thước phim sống động, khiến em nhiều lần rơi nước mắt.
Mỗi lần ông kể chuyện kháng chiến chống Mỹ cho em nghe, em thường ngồi thật sát bên ông, dựa đầu vào vai ông và lắng nghe từng lời nói. Ông nội em rất ít khi kể về những chiến công oai hùng của bản thân, mà ông thường kể về những điều giản dị, nhỏ bé nhất: những ngày đói khát, những đêm nằm giữa bom đạn, những nỗi nhớ quê hương da diết, nhớ căn nhà nhỏ, nhớ mẹ già nơi quê nhà. Ông cũng kể cho em nghe về những người bạn, những người đồng đội đã cùng ông vào sinh ra tử nơi chiến trường.
Có lần, ông nói:
“Có những ngày đói hoa cả mắt, bom đạn trút xuống như mưa. Điều giúp ông giữ được lý trí chính là mùi lúa chín thơm ngát và hình ảnh quê hương, lời dặn dò của người mẹ trước lúc lên đường.”
Nghe vậy, em liền tò mò hỏi ông:
“Vì sao mùi lúa chín lại giúp ông giữ được lý trí hả ông?”
Ông mỉm cười hiền hậu. Trên khóe mắt của ông xuất hiện những nếp nhăn của năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên như thuở nào. Ông nhẹ nhàng nói với em:
“Con à, hương lúa chín chính là hình ảnh của gia đình đang đợi chúng ta trở về. Đó là lý do để sống, để chiến đấu và để trở về nhà. Vì thế mà đơn vị của ông đặt tên là ‘Những người mang theo một hạt gạo làm động lực’.”
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông cùng những đồng đội may mắn còn sống trở về quê hương. Dù nhiều người đã mãi mãi không trở về, nỗi đau vẫn luôn hiện hữu, nhưng ông và những người còn lại không hề nản lòng. Họ tiếp tục góp sức mình để xây dựng lại quê hương, đất nước. Trở về đời thường, ông sống rất giản dị, làm ruộng, chăm vườn, yêu thương con cháu. Dù không còn cầm súng nữa, nhưng ông vẫn luôn dạy bảo em về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường, ý chí vượt khó và tình người.
Đối với em, ông luôn là một anh hùng thầm lặng, là tấm gương sáng để em noi theo. Dù ông ít khi nhắc nhiều đến chiến tranh, nhưng chỉ qua những lần kể ngắn ngủi ấy, em cũng đủ hiểu ông đã phải hy sinh và cống hiến nhiều như thế nào cho Tổ quốc.
Những câu chuyện của ông đã giúp em hiểu hơn về tinh thần thời hoa lửa – tinh thần của lòng yêu nước, của sự dũng cảm và hy sinh cao cả. Hôm nay, được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường thân yêu, em càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và biết ơn thế hệ cha ông đi trước. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi, rèn luyện đạo đức thật tốt để xứng đáng là cháu của một người lính năm xưa và không phụ những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.



