Cựu chiến binh

Chiến sĩ Phạm Thị Hạnh – Chiến trường Ninh Thuận 1972

Phạm Thị Hạnh tham gia hoạt động tại Ninh Thuận năm 1972, nơi cái nắng như đổ lửa, gió biển thổi rát mặt và những vùng đất khô cằn trở thành thử thách khắc nghiệt đối với mỗi người lính. Với cô, chiến trường nơi đây không chỉ là bom đạn, mà còn là cuộc chiến với thiên nhiên khắc nghiệt từng ngày.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Thị Hạnh tham gia hoạt động tại Ninh Thuận năm 1972, nơi cái nắng như đổ lửa, gió biển thổi rát mặt và những vùng đất khô cằn trở thành thử thách khắc nghiệt đối với mỗi người lính. Với cô, chiến trường nơi đây không chỉ là bom đạn, mà còn là cuộc chiến với thiên nhiên khắc nghiệt từng ngày. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân qua những vùng đất nứt nẻ, cát nóng bỏng dưới chân. Gió thổi mạnh cuốn theo bụi cát bay mù mịt, nhiều lúc mở mắt cũng khó, cổ họng khô rát vì khát nước.

Nước uống trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Mỗi người chỉ dám nhấp từng ngụm nhỏ, giữ lại phần còn lại cho những chặng đường phía trước.”

Những ngày hành quân dài trong cái nắng gay gắt khiến sức lực dần cạn kiệt.

“Có hôm đi giữa trưa, nắng chiếu xuống như thiêu đốt, lưng áo ướt đẫm mồ hôi rồi lại khô đi rất nhanh. Chân bước trên cát nóng, nhiều lúc tưởng như không thể đi tiếp, nhưng không ai dừng lại.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của cô bất ngờ gặp một gia đình đang tìm đường chạy khỏi vùng giao tranh.

“Họ kiệt sức, quần áo lấm lem, khuôn mặt phờ phạc vì nắng gió và đói khát. Trẻ nhỏ khóc yếu ớt, người lớn thì gần như không còn sức để bước tiếp.

Nhìn cảnh đó, chúng tôi không ai bảo ai, lập tức dừng lại, chia cho họ từng ngụm nước ít ỏi mà mình đang giữ.”

Giữa hoàn cảnh thiếu thốn, sự sẻ chia trở nên vô cùng quý giá.

“Chúng tôi dẫn họ men theo những lối mòn ít người biết, tránh xa những khu vực nguy hiểm. Có đoạn đường cát lún sâu, chúng tôi phải dìu từng người, đỡ từng bước một.

Dù chính mình cũng mệt mỏi, khát khô cổ, nhưng không ai than vãn. Chỉ mong đưa được họ đến nơi an toàn.”

Khi hành trình kết thúc, những ánh mắt biết ơn và giọt nước mắt của người dân khiến cô không thể nào quên.

“Họ nắm chặt tay chúng tôi, không nói nên lời. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mọi gian khổ, thiếu thốn mình vừa trải qua đều trở nên nhẹ đi.”

Sau tất cả, Phạm Thị Hạnh nhận ra một điều giản dị nhưng sâu sắc:

“Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng là những trận đánh lớn. Đôi khi, chỉ một ngụm nước sẻ chia, một bước chân dìu nhau vượt qua gian khó cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh.

Dù bản thân còn thiếu thốn, nhưng khi giúp được người khác, tôi lại thấy mình mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn để tiếp tục bước đi.”

Trong ký ức của cô, Ninh Thuận năm 1972 không chỉ là vùng đất nắng gió khắc nghiệt, mà còn là nơi khắc sâu tình người, sự sẻ chia và nghị lực bền bỉ của những con người giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn