Chiến sĩ Phạm Thị Liên – Chiến trường Nam Bộ 1967
Phạm Thị Liên là nữ chiến sĩ hoạt động tại chiến trường Nam Bộ năm 1967, nơi những con kênh rạch chằng chịt, rừng tràm um tùm và các cuộc càn quét diễn ra liên tục, khiến mỗi bước đi đều tiềm ẩn hiểm nguy. Với cô, chiến trường không chỉ là súng đạn, mà còn là cuộc đấu trí trong im lặng và kiên nhẫn
Phạm Thị Liên là nữ chiến sĩ hoạt động tại chiến trường Nam Bộ năm 1967, nơi những con kênh rạch chằng chịt, rừng tràm um tùm và các cuộc càn quét diễn ra liên tục, khiến mỗi bước đi đều tiềm ẩn hiểm nguy. Với cô, chiến trường không chỉ là súng đạn, mà còn là cuộc đấu trí trong im lặng và kiên nhẫn. Cô nhớ lại:
“Chúng tôi di chuyển bằng những chiếc xuồng nhỏ, len lỏi qua từng con rạch hẹp. Nước đen ngòm, lặng lẽ trôi, hai bên là những tán cây rậm rạp che kín cả ánh sáng. Ban ngày phải ẩn nấp thật kỹ trong bụi rậm hoặc dưới tán cây thấp, chờ đến khi trời tối mới dám tiếp tục hành trình.
Có những lúc phải nằm im dưới xuồng hàng giờ, người áp sát vào lòng xuồng, không dám cử động mạnh. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, một làn nước gợn lên bất thường cũng có thể khiến địch phát hiện.”
Không gian yên tĩnh ấy lại luôn chứa đựng sự căng thẳng đến nghẹt thở.
“Tai lúc nào cũng phải lắng nghe, mắt quan sát từng chuyển động nhỏ trên mặt nước. Có khi chỉ là tiếng cá quẫy, tiếng lá rơi, nhưng cũng đủ khiến tim đập mạnh.
Chúng tôi quen dần với việc giữ im lặng tuyệt đối, chỉ ra hiệu cho nhau bằng ánh mắt hoặc những cái chạm rất nhẹ.”
Trong một lần làm nhiệm vụ giữa vùng giao tranh, cô và đồng đội bất ngờ gặp một gia đình bị mắc kẹt.
“Họ hoảng loạn, không biết đi đâu. Trẻ con khóc, người lớn thì lo lắng, đứng ngồi không yên. Tiếng súng vang lên từ xa khiến ai cũng sợ hãi.
Chúng tôi lập tức tiếp cận, nhanh chóng đưa họ xuống xuồng. Không còn thời gian để chần chừ, chỉ có thể hành động thật nhanh và thật cẩn thận.”
Hành trình đưa họ thoát khỏi vùng nguy hiểm là một thử thách đầy căng thẳng.
“Chúng tôi chèo xuồng thật nhẹ qua những con rạch nhỏ, tránh những đoạn nước rộng dễ bị phát hiện. Trẻ con khóc, chúng tôi phải dỗ dành, khẽ bịt miệng để giữ im lặng.
Có lúc phải dừng lại giữa dòng, nín thở nghe ngóng rồi mới tiếp tục. Mỗi nhịp chèo đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể chỉ cần mạnh tay một chút thôi cũng có thể làm lộ vị trí.”
Khi con xuồng dần rời xa vùng nguy hiểm, cảm xúc trong lòng cô dâng lên rõ rệt.
“Khi đến nơi an toàn, họ bước lên bờ, ôm chầm lấy nhau mà khóc. Có người quay lại nắm tay tôi, nước mắt lăn dài mà không nói nên lời.
Tôi đứng lặng một lúc, cảm thấy mọi mệt mỏi, lo sợ vừa trải qua đều tan biến.”
Những ngày tháng ở chiến trường Nam Bộ đã để lại trong lòng Phạm Thị Liên những ký ức không thể quên.
“Giữa những con rạch tối, giữa hiểm nguy luôn rình rập, tôi nhận ra rằng điều giữ chúng tôi vững vàng không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình người.
Khi nhìn thấy người dân được an toàn, tôi hiểu rằng mọi hiểm nguy mình vừa trải qua đều xứng đáng.”
Trong ký ức của cô, Nam Bộ năm 1967 không chỉ là nơi của những đêm dài căng thẳng, mà còn là nơi thắp lên lòng dũng cảm, sự kiên nhẫn và tình thương giữa con người với con người – những điều đã theo cô suốt cuộc đời.



