Cựu chiến binh

Chiến sĩ Phạm Văn Lộc – Chiến trường Quảng Trị 1972

Phạm Văn Lộc tham gia chiến đấu tại Quảng Trị năm 1972, một trong những chiến trường khốc liệt nhất, nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, biến từng tấc đất thành chiến tuyến. Với anh, mỗi khoảnh khắc đều là sự giằng co giữa sự sống và cái chết.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Lộc tham gia chiến đấu tại Quảng Trị năm 1972, một trong những chiến trường khốc liệt nhất, nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, biến từng tấc đất thành chiến tuyến. Với anh, mỗi khoảnh khắc đều là sự giằng co giữa sự sống và cái chết. Anh nhớ lại:

“Bom đạn dội xuống không ngớt, mặt đất bị cày xới thành những hố sâu chồng lên nhau. Có những lúc tưởng như không còn chỗ nào nguyên vẹn.

Mưa xuống, đất bùn nhão ra, chúng tôi phải chiến đấu trong bùn lầy, từng bước đi đều nặng trĩu, chân như bị giữ lại.”

Giữa khung cảnh khốc liệt ấy, người lính vẫn kiên cường bám trụ:

“Tiếng pháo nổ dồn dập, đất đá văng tung tóe, nhưng không ai rời vị trí. Ai cũng hiểu rằng, nếu lùi lại một bước, sẽ mất đi cả một phần đất mình đang giữ.”

Trong một lần chiến đấu căng thẳng, tình đồng đội đã trở thành điều quý giá nhất:

“Một đồng đội bị thương nặng giữa trận địa. Cậu ấy ngã xuống khi đạn vẫn còn nổ xung quanh.

Tôi cùng anh em không chần chừ, lao tới kéo cậu ấy vào một đoạn chiến hào gần đó.”

Giữa làn bom đạn, từng giây đều trở nên nghẹt thở:

“Chúng tôi nhanh chóng băng bó vết thương trong điều kiện thiếu thốn. Tay lấm đầy bùn đất, thuốc men không đủ, nhưng ai cũng cố gắng hết sức.

Tiếng đạn vẫn vang lên trên đầu, nhưng không ai rời đi. Điều duy nhất chúng tôi nghĩ đến là giữ cho đồng đội sống.”

Những giây phút ấy in sâu trong tâm trí anh:

“Chúng tôi thay nhau chăm sóc, động viên cậu ấy. Có người nhường phần nước của mình, có người giữ chặt tay cậu ấy để cậu không gục đi.

Không ai nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ làm sao để đồng đội vượt qua.”

Sau trận chiến, khi mọi thứ lắng lại, anh mới có thời gian nhìn lại:

“Chúng tôi ngồi bên nhau, lặng lẽ. Không cần nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu mình vừa đi qua một ranh giới rất mong manh.”

Chính trong những khoảnh khắc ấy, anh nhận ra một điều sâu sắc:

“Giữa chiến trường, điều quan trọng nhất không phải là ai thắng, ai thua, mà là giữ được nhau, giữ được những người bên cạnh mình.

Bởi đôi khi, giữ được một đồng đội còn ý nghĩa hơn cả một chiến thắng.”

Với Phạm Văn Lộc, Quảng Trị năm 1972 không chỉ là nơi của bom đạn và mất mát, mà còn là nơi khắc sâu tình đồng đội, lòng dũng cảm và ý chí không bao giờ khuất phục của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn