Cựu chiến binh

.Chiến sĩ Phan Thị Lý – Chiến trường Quảng Ngãi 1966

Phan Thị Lý tham gia chiến đấu tại Quảng Ngãi năm 1966, khi những cuộc càn quét diễn ra liên miên, biến những cánh đồng yên bình thành nơi đầy rẫy hiểm nguy. Với cô, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc thử thách về ý chí, sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Thị Lý tham gia chiến đấu tại Quảng Ngãi năm 1966, khi những cuộc càn quét diễn ra liên miên, biến những cánh đồng yên bình thành nơi đầy rẫy hiểm nguy. Với cô, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc thử thách về ý chí, sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi băng qua những cánh đồng trống trải, nơi không có lấy một chỗ ẩn nấp. Xung quanh chỉ là đất, cỏ thấp và những vệt bom còn hằn sâu.

Ban ngày, để tránh bị phát hiện, chúng tôi phải nằm im giữa ruộng, ép mình sát xuống mặt đất, chờ đến khi trời tối mới dám di chuyển.”

Cái nắng miền Trung khắc nghiệt khiến những giờ phút nằm im trở thành một thử thách thực sự.

“Mặt đất nóng ran dưới nắng, hơi nóng hắt lên khiến cơ thể như bị thiêu đốt. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, nhưng không ai dám cử động mạnh.

Có những lúc chân tay tê dại vì nằm quá lâu, nhưng vẫn phải cố chịu, vì chỉ cần một chuyển động nhỏ cũng có thể khiến vị trí bị lộ.”

Giữa không gian yên lặng đến nghẹt thở, mỗi âm thanh đều trở nên đáng sợ.

“Chúng tôi lắng nghe từng tiếng động – tiếng gió, tiếng bước chân xa xa – để đoán tình hình. Tim đập mạnh, nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh, chờ thời điểm thích hợp để tiếp tục hành trình.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, cô và đồng đội bắt gặp một nhóm người dân vừa trải qua trận càn.

“Họ kiệt sức, quần áo lấm lem, nhiều người bị thương. Có người đi không nổi, có người chỉ còn đủ sức ngồi dựa vào nhau.

Nhìn họ như vậy, chúng tôi không chần chừ, lập tức dừng lại để giúp đỡ.”

Giữa hoàn cảnh thiếu thốn, họ vẫn cố gắng làm tất cả những gì có thể.

“Chúng tôi băng bó vết thương bằng những vật dụng ít ỏi mang theo, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm lương thực.

Có người không thể đi được, chúng tôi thay nhau dìu, có đoạn phải cõng trên lưng, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn.”

Hành trình đưa người dân ra khỏi vùng nguy hiểm là một thử thách không nhỏ.

“Con đường dài và đầy nguy hiểm, nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi vừa đi vừa động viên họ cố gắng.

Trẻ con mệt quá phải bế, người già thì được dìu từng bước. Dù mệt đến đâu, chúng tôi vẫn không dừng lại, vì biết rằng phía trước là nơi an toàn.”

Khi hoàn thành nhiệm vụ, cảm xúc trong lòng cô lắng lại thành những suy nghĩ sâu sắc.

“Nhìn họ dần ổn định, có người nắm tay tôi mà cảm ơn, tôi cảm thấy mọi mệt nhọc đều tan biến.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng, chiến tranh không chỉ là chiến đấu, mà còn là giữ lại sự sống cho những người xung quanh.”

Những ngày tháng ở Quảng Ngãi đã để lại trong Phan Thị Lý một bài học không thể quên.

“Giữa gian khổ và hiểm nguy, điều giúp chúng tôi đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình người.

Chính điều đó đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua tất cả.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn