Chiến sĩ Phùng Văn Long – Biên giới Cao Bằng 1980
Phùng Văn Long tham gia bảo vệ biên giới Cao Bằng năm 1980, khi tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng sau chiến sự. Với anh, những ngày tháng nơi vùng núi biên cương không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là hành trình thử thách ý chí giữa thiên nhiên khắc nghiệt và những nguy cơ luôn rình rập
Phùng Văn Long tham gia bảo vệ biên giới Cao Bằng năm 1980, khi tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng sau chiến sự. Với anh, những ngày tháng nơi vùng núi biên cương không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là hành trình thử thách ý chí giữa thiên nhiên khắc nghiệt và những nguy cơ luôn rình rập. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi đóng quân trên những dãy núi đá tai mèo lởm chởm, đường đi cheo leo, có những đoạn chỉ vừa đủ một người bước. Chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể trượt chân xuống vực sâu.
Gió lạnh thổi suốt ngày đêm, quất vào mặt rát buốt. Áo quần lúc nào cũng ẩm vì sương và hơi lạnh, có khi mặc mãi không khô. Đôi tay tê cứng, nhưng vẫn phải giữ chắc súng, không được lơ là dù chỉ một giây.”
Cuộc sống nơi biên giới không có khái niệm nghỉ ngơi trọn vẹn.
“Đêm xuống, sương mù dày đặc phủ kín núi rừng, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, yên tĩnh đến mức chỉ nghe rõ tiếng gió rít và nhịp tim mình.
Chúng tôi thay nhau canh gác, mắt không rời khỏi khu vực phía trước. Tai luôn căng ra nghe từng tiếng động nhỏ, dù là tiếng đá lăn hay tiếng cành cây gãy. Trong không gian ấy, chỉ cần một dấu hiệu bất thường cũng khiến tim đập dồn dập.”
Trong một lần tuần tra, đơn vị của Long phát hiện những dấu hiệu khả nghi.
“Có vết chân lạ trên nền đất ẩm, những cành cây bị gãy chưa lâu. Cả đơn vị lập tức dừng lại, ra hiệu cho nhau vào vị trí. Không ai nói một lời, chỉ dùng ánh mắt và những cử chỉ quen thuộc để hiểu ý nhau.
Chúng tôi tản ra, vừa quan sát vừa giữ đội hình, sẵn sàng ứng phó. Không khí căng thẳng bao trùm, ai cũng tập trung cao độ. Trong những khoảnh khắc đó, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá đắt.”
Sau khi kiểm soát tình hình và đảm bảo an toàn, mọi người mới dần thả lỏng.
“Khi mọi thứ yên ổn trở lại, chúng tôi mới thở phào. Ngồi tựa vào vách đá, chia nhau từng miếng lương khô, từng ngụm nước, không ai nói nhiều nhưng ánh mắt đều ánh lên sự nhẹ nhõm.
Chính những lúc như vậy, tôi càng cảm nhận rõ sự gắn bó giữa anh em. Chỉ cần một ánh nhìn, một cái gật đầu, chúng tôi đã hiểu và tin tưởng nhau tuyệt đối.”
Những tháng ngày nơi biên giới đã để lại trong lòng Phùng Văn Long những suy nghĩ sâu sắc.
“Ở nơi đầu sóng ngọn gió này, tôi hiểu rằng sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn ở sự kiên cường và niềm tin vào đồng đội.
Chính sự tin tưởng ấy đã giúp chúng tôi đứng vững giữa núi rừng lạnh giá, giữa những đêm dài căng thẳng – để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.”
Trong ký ức của anh, biên giới Cao Bằng năm 1980 không chỉ là nơi gian khổ, mà còn là nơi hun đúc nên ý chí, bản lĩnh và tình đồng đội bền chặt, những điều theo anh suốt cả cuộc đời.



