Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ QUÂN KHU 1 VÀ LỜI THỀ NẶM CẮN

Câu chuyện kể về liệt sĩ Đào Ngọc Lĩnh — người chiến sĩ kiên trung của đơn vị Quân khu 1. Giữa những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, anh đã cùng đồng đội bám trụ tại vùng biên viễn Nặm Cắn. Truyện khắc họa sự hy sinh anh dũng của người tiểu đội trưởng trẻ dưới làn mìn của kẻ thù năm 1965 qua lời kể của người trung đội trưởng đồng hương Bế Văn Bé.

Vĩnh Long29/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: NHỮNG NGÀY ĐẦU DƯỚI CỜ QUÂN KHU 1

Đầu thập niên 60, khi tiếng súng kháng chiến bắt đầu lan rộng, những chàng thanh niên miền núi phía Bắc đã hăng hái lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó có Bế Văn Bé (sinh năm 1940, quê ở xã Hùng Sơn, huyện Tràng Định, Lạng Sơn). Anh Bé nhập ngũ năm 1961, sớm khẳng định bản lĩnh chỉ huy và được phong quân hàm Chuẩn úy, giữ chức Trung đội trưởng thuộc đơn vị Quân khu 1.

Tại đơn vị, anh Bé đã dìu dắt nhiều chiến sĩ trẻ, trong đó có Đào Ngọc Lĩnh. Lĩnh là một tiểu đội trưởng năng nổ, nhiệt huyết, luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ gian khó. Dù điều kiện đóng quân tại vùng biên giới vô cùng thiếu thốn và khắc nghiệt, nhưng tình đồng chí giữa người trung đội trưởng dạn dày kinh nghiệm và người tiểu đội trưởng quả cảm đã trở nên bền chặt qua những đêm gác rừng sâu hay những buổi hành quân vượt đèo lội suối.

"Lĩnh này, đơn vị tin tưởng chú. Cố gắng bảo toàn anh em, biên giới bình yên thì dân mình mới yên tâm sản xuất được" — Anh Bé thường dặn dò mỗi khi Lĩnh dẫn tiểu đội đi tuần tra.

CHƯƠNG 2: TỌA ĐỘ NẶM CẮN – ĐƯỜNG BIÊN GIỚI RỰC LỬA

Năm 1965, tình hình tại khu vực biên giới trở nên căng thẳng. Đơn vị của anh Bé và Lĩnh nhận nhiệm vụ trấn giữ khu vực Nặm Cắn. Đây là vùng đất biên viễn hiểm trở, nơi kẻ thù thường xuyên cài cắm mìn và thực hiện các hoạt động phá hoại nhằm cắt đứt con đường chi viện.

Hằng ngày, Đào Ngọc Lĩnh cùng tiểu đội phải đối mặt với hiểm nguy rình rập dưới từng tán lá, hốc đá. Những bãi mìn dày đặc của đối phương trở thành cái bẫy chết người thách thức lòng quả cảm của những người lính Quân khu 1. Thế nhưng, với ý chí "một tấc không đi, một ly không rời", Lĩnh và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, bảo vệ từng cột mốc biên cương và an toàn cho nhân dân vùng biên.

CHƯƠNG 3: SỰ HY SINH ANH DŨNG

Trong một chuyến tuần tra định mệnh vào năm 1965 tại khu vực biên giới, tiểu đội của Đào Ngọc Lĩnh bất ngờ rơi vào vùng gài mìn của địch. Với trách nhiệm của một người tiểu đội trưởng, Lĩnh luôn là người đi đầu để dò đường và che chắn cho anh em phía sau.

Một tiếng nổ xé lòng vang dội giữa đại ngàn Nặm Cắn. Đào Ngọc Lĩnh đã trúng mìn và anh dũng hy sinh ngay trên tay đồng đội. Sự ra đi của anh là một mất mát quá lớn đối với Trung đội trưởng Bế Văn Bé. Anh ngã xuống khi tuổi thanh xuân còn đang rực rỡ, máu của người chiến sĩ Quân khu 1 đã hòa vào đất mẹ biên cương để giữ vững bình yên cho Tổ quốc.

Đồng đội đã nén đau thương, đưa anh về nơi an nghỉ tại Nghĩa trang Nặm Cắn. Anh nằm lại đó, vĩnh viễn hóa thân vào những dải sương mù và những cánh rừng già nơi biên ải, canh giữ biên thùy cho đến tận mai sau.

CHƯƠNG 4: NỖI NIỀM CỦA NGƯỜI CHỈ HUY GIÀ

Chiến tranh qua đi, ông Bế Văn Nàm trở về quê hương Hùng Sơn, Tràng Định, Lạng Sơn. Dù thời gian đã lùi xa hơn 60 năm, mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng hình ảnh người tiểu đội trưởng Đào Ngọc Lĩnh vẫn vẹn nguyên trong ký ức của người cựu Trung đội trưởng già.

Suốt mấy mươi năm qua, ông Bé luôn đau đáu một nỗi niềm về người đồng đội năm xưa. Ông nhớ rõ năm hy sinh 1965 và địa danh Nặm Cắn — nơi ông đã tiễn đưa người em, người chiến sĩ ưu tú của mình vào lòng đất. Mỗi khi nhắc lại, ông vẫn không khỏi bồi hồi: "Thằng Lĩnh nó hiền mà gan dạ lắm..."

Ở tuổi 86, ông Bé mong muốn qua những dòng hồi ức này, thông tin về liệt sĩ Đào Ngọc Lĩnh sẽ được lan tỏa, để gia đình và người thân của liệt sĩ (dù chưa rõ quê quán cụ thể) có thêm manh mối tìm thấy anh tại nghĩa trang Nặm Cắn, đón anh về với quê cha đất tổ sau bao năm dài nằm lại nơi biên viễn xa xôi.

Thông tin người cung cấp:

  • Tên người cung cấp: Bế Văn Bé (Năm sinh: 1940)

  • Số điện thoại: 01626 983 671

  • Địa chỉ: Xã Hùng Sơn - huyện Tràng Định - tỉnh Lạng Sơn

  • Năm nhập ngũ: 1961 (Cấp bậc: Chuẩn úy, Chức vụ: Trung đội trưởng)

  • Đơn vị: Quân khu 1

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    CHIẾN SĨ QUÂN KHU 1 VÀ LỜI THỀ NẶM CẮN | Câu chuyện thời hoa lửa