Chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị: Đồng đội ngã xuống để tôi được sống
Rời giảng đường, bước vào chiến tranh Giữa không gian học đường yên bình của hôm nay, những người trẻ được nghe kể về một thời “xếp bút nghiên lên đường ra trận”, khi tinh thần “Ba sẵn sàng” lan tỏa khắp giảng đường, lớp học. Đó là thời điểm cả dân tộc sục sôi trước lời gọi của Tổ quốc, khi tuổi trẻ coi việc ra chiến trường là lý tưởng sống cao đẹp nhất.
Rời giảng đường, bước vào chiến tranh Giữa không gian học đường yên bình của hôm nay, những người trẻ được nghe kể về một thời “xếp bút nghiên lên đường ra trận”, khi tinh thần “Ba sẵn sàng” lan tỏa khắp giảng đường, lớp học. Đó là thời điểm cả dân tộc sục sôi trước lời gọi của Tổ quốc, khi tuổi trẻ coi việc ra chiến trường là lý tưởng sống cao đẹp nhất.
Ông Phùng Huy Thịnh, nguyên trinh sát pháo binh thuộc Sư đoàn 325, người từng trực tiếp chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, chia sẻ rằng khi đặt chân vào Trường THPT Trần Phú, ông như thấy lại bóng dáng những người bạn cũ. Nhiều đồng đội của ông từng là học sinh các trường Trần Phú, Chu Văn An, Yên Hòa… rồi gác lại ước mơ giảng đường để trở thành lính pháo binh nơi tuyến lửa.
Nhập ngũ khi đang là sinh viên năm thứ hai Khoa Văn, Trường Đại học Tổng hợp, ông Thịnh cùng đồng đội trải qua huấn luyện cấp tốc, rồi hành quân vào Quảng Trị. Những khẩu pháo cối nặng hàng trăm ký được khênh vác giữa mưa bom, bão đạn – có lúc, người lính vừa đi vừa khóc vì kiệt sức, nhưng vẫn không ai bỏ lại nhiệm vụ.
Thành cổ – nơi sự sống mong manh như sợi chỉ Cùng chia sẻ tại chương trình, cựu chiến binh An Mạnh Hùng, nguyên chiến sĩ Tham mưu E229 Công binh, từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị giai đoạn 1972–1973, kể lại bối cảnh cả đất nước khi ấy như một đại công trường chiến đấu. Trước khi ra trận, ông là sinh viên năm thứ hai Trường Đại học Mỏ – Địa chất, mang theo niềm tin giản dị: đánh xong giặc sẽ trở về học tiếp.
Nhắc đến Thành cổ, cả hai cựu chiến binh đều dùng chung một từ: khốc liệt. Trong 81 ngày đêm, lượng bom đạn dội xuống khu vực này được ví tương đương nhiều quả bom nguyên tử. Mỗi tấc đất đều thấm máu xương đồng đội. “Đánh trận ở Quảng Trị, không chết mới là điều lạ vì may mắn”, ông Thịnh nghẹn ngào.
Ở tuổi ngoài 70, ký ức về tình đồng đội vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính già. “Đồng đội là người hy sinh cho mình được sống”, ông nói chậm rãi, từng chữ như nặng trĩu. Có những người bạn hôm nay còn trò chuyện, ngày mai đã nằm lại trong lòng đất. Có những nấm mồ vừa chôn xong, hôm sau bom đạn lại cày xới lên…
Khép lại quá khứ, không quên lịch sử Sau chiến tranh, ông Phùng Huy Thịnh nhiều lần gặp gỡ các cựu binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Trong đó có những phi công đã có hàng trăm giờ bay ném bom xuống Hà Nội, Hải Phòng. Với ông, điều đó không phải là quên đi lịch sử. “Làm sao quên được khi chính tay tôi từng vùi xác đồng đội mình ở Quảng Trị. Chúng ta chỉ khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, ông nói.
Theo các cựu chiến binh, chính tinh thần chiến đấu quật cường ấy đã góp phần làm thay đổi cục diện, tạo tiền đề cho Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam.
Gửi gắm tới thế hệ hôm nay Nhắn nhủ thế hệ trẻ, ông An Mạnh Hùng nhấn mạnh: hòa bình, độc lập, thống nhất mà chúng ta đang có được là cái giá của máu xương, của cả một thế hệ tuổi xuân đã gửi lại chiến trường. Riêng mảnh đất Quảng Trị hôm nay vẫn thay mặt cả nước thắp hương cho hàng chục nghìn phần mộ liệt sĩ.
Ông mong người trẻ trân trọng hòa bình, nỗ lực học tập, rèn luyện, đóng góp trí tuệ và sức lực để xây dựng đất nước trong thời kỳ mới. Còn ông Phùng Huy Thịnh gửi gắm thêm: trong bối cảnh hội nhập quốc tế, thanh niên cần học hỏi tinh hoa nhân loại, nâng cao tư duy và năng lực hành động – đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống.
Đại diện thế hệ trẻ, đảng viên học sinh Trần Diệu Linh chia sẻ rằng, được lắng nghe những câu chuyện từ nhân chứng sống, cô càng thấm thía giá trị của hòa bình. Với Linh và nhiều bạn trẻ khác, đó không chỉ là ký ức lịch sử, mà là lời nhắc nhở về trách nhiệm sống, học tập và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh của cha anh.



