Cựu chiến binh

Chiến sĩ Trần Thị Lan – Chiến trường Thừa Thiên Huế 1972 (1)

Trần Thị Lan hoạt động tại chiến trường Thừa Thiên Huế năm 1972 – nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, biến từng mái nhà, từng con đường thành tuyến lửa. Với cô, những tháng ngày ấy là chuỗi ký ức không thể nào quên

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Lan hoạt động tại chiến trường Thừa Thiên Huế năm 1972 – nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, biến từng mái nhà, từng con đường thành tuyến lửa. Với cô, những tháng ngày ấy là chuỗi ký ức không thể nào quên. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi bám trụ trong những căn hầm nhỏ, tối và ẩm. Đất lạnh thấm vào người, không khí ngột ngạt, nhưng không ai rời vị trí. Trên đầu, bom đạn dội xuống liên hồi, mặt đất rung chuyển từng đợt.”

Cuộc sống khi ấy luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ:

“Có những ngày liền không được ngủ trọn giấc. Chúng tôi chỉ chợp mắt trong chốc lát, rồi lại giật mình tỉnh dậy bởi tiếng pháo nổ xa gần.”

Giữa hiểm nguy, nhiệm vụ cứu người luôn được đặt lên hàng đầu:

“Sau một trận pháo lớn, chúng tôi phát hiện một người bị thương nằm giữa đống đổ nát. Không chần chừ, tất cả lập tức lao tới, băng bó vết thương rồi tìm cách đưa họ ra khỏi vùng nguy hiểm.”

Mỗi hành động đều diễn ra trong khẩn trương và quyết tâm:

“Dù khói bụi còn mù mịt, dù tiếng nổ vẫn chưa dứt hẳn, nhưng không ai do dự. Ai cũng chỉ nghĩ làm sao để cứu người nhanh nhất có thể.”

Trần Thị Lan nghẹn giọng khi nhớ lại:

“Trong chiến tranh, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, giữ được mạng sống cho một người cũng là giữ lại cả một niềm hy vọng. Và đó là điều ý nghĩa nhất đối với chúng tôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn