Cựu chiến binh

Chiến sĩ Trần Thị Ngọc – Chiến trường Tây Ninh 1973

Trần Thị Ngọc hoạt động tại Tây Ninh năm 1973, nơi những cánh rừng rậm rạp đan xen với các đồn bốt, biến từng bước di chuyển trở thành một thử thách đầy căng thẳng. Với cô, mỗi ngày trong rừng không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cuộc đối mặt liên tục với hiểm nguy và sự thử thách của ý chí

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Ngọc hoạt động tại Tây Ninh năm 1973, nơi những cánh rừng rậm rạp đan xen với các đồn bốt, biến từng bước di chuyển trở thành một thử thách đầy căng thẳng. Với cô, mỗi ngày trong rừng không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cuộc đối mặt liên tục với hiểm nguy và sự thử thách của ý chí. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi di chuyển qua những cánh rừng rậm, cây cối dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời cũng khó lọt xuống. Không gian lúc nào cũng ẩm ướt, mùi lá mục và đất rừng quyện lại, tạo cảm giác nặng nề.

Đường đi trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào dây leo hoặc rễ cây mới giữ được thăng bằng. Chỉ cần sơ sẩy là có thể ngã xuống những hố sâu hoặc trượt dài trên sườn dốc.”

Trong môi trường ấy, mỗi bước chân đều phải tính toán cẩn thận.

“Chúng tôi đi rất chậm, quan sát từng dấu vết nhỏ trên mặt đất, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Một cành cây gãy, một tiếng động lạ cũng có thể là dấu hiệu nguy hiểm.

Ai cũng hiểu rằng chỉ cần một phút bất cẩn, có thể sẽ chạm trán địch bất cứ lúc nào.”

Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, cô và đồng đội không may bị lạc giữa rừng sâu.

“Đang di chuyển, chúng tôi mất dấu đường mòn quen thuộc. Rừng cây xung quanh giống hệt nhau, không còn điểm nhận biết.

Chưa kịp định hướng lại thì trời đã sập tối. Bóng đêm bao trùm nhanh đến mức chúng tôi gần như không kịp chuẩn bị.”

Đêm trong rừng trở nên đặc quánh và đầy áp lực.

“Rừng tối đen như mực, không phân biệt được phương hướng. Chúng tôi chỉ còn biết dựa vào kinh nghiệm, lần theo địa hình và những dấu vết nhỏ để tìm đường.

Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá xào xạc trong gió khiến không khí càng thêm căng thẳng. Ai cũng mệt, nhưng không ai dám dừng lại quá lâu.”

Trong hoàn cảnh ấy, sự bình tĩnh trở thành điều quan trọng nhất.

“Chúng tôi động viên nhau giữ vững tinh thần, không hoảng loạn. Người đi trước dò đường, người phía sau bám sát, hỗ trợ nhau từng bước.

Có lúc phải dừng lại để xác định hướng đi, nhưng không ai mất niềm tin. Chỉ cần còn ở bên nhau, chúng tôi tin rằng sẽ tìm được lối ra.”

Sau nhiều giờ lần mò trong bóng tối, họ cuối cùng cũng tìm được đường thoát khỏi khu rừng.

“Khi nhìn thấy những dấu hiệu quen thuộc, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác như vừa bước ra khỏi một thử thách lớn.

Chúng tôi nhìn nhau, không cần nói gì nhiều, chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu rằng mình đã cùng nhau vượt qua.”

Những trải nghiệm ấy đã để lại trong Trần Thị Ngọc một bài học sâu sắc.

“Sau lần đó, tôi càng hiểu rõ rằng trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, điều quan trọng không phải là sức mạnh, mà là sự bình tĩnh và niềm tin vào đồng đội.

Chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua rừng sâu, vượt qua nỗi sợ và hoàn thành nhiệm vụ.”

Trong ký ức của cô, Tây Ninh năm 1973 không chỉ là những cánh rừng rậm rạp và hiểm nguy, mà còn là nơi hun đúc sự vững vàng, tinh thần đồng đội và niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn