Chiến sĩ Trần Văn Đức – Chiến trường Trường Sơn 1969
Trần Văn Đức là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1969, nơi được ví như mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Những cung đường đất đỏ, những con dốc quanh co và vô số hố bom đã trở thành thử thách khắc nghiệt đối với mỗi chuyến xe.
Trần Văn Đức là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1969, nơi được ví như mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Những cung đường đất đỏ, những con dốc quanh co và vô số hố bom đã trở thành thử thách khắc nghiệt đối với mỗi chuyến xe. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi lái xe trong đêm tối, không bật đèn để tránh bị phát hiện. Ánh trăng le lói xuyên qua tán rừng, chỉ đủ soi một vệt đường mờ phía trước. Nhiều đoạn, chúng tôi phải dựa hoàn toàn vào trí nhớ và cảm giác quen đường. Tay nắm chặt vô lăng, mắt căng ra nhìn từng khúc cua, từng ổ bom lởm chởm.
Đường Trường Sơn gập ghềnh, hố bom chằng chịt. Có những đoạn vừa đi vừa phải dừng lại lấp hố, lấy cành cây, đất đá san tạm để xe có thể lăn bánh tiếp. Mưa xuống, đất đỏ biến thành bùn nhão, bánh xe trượt dài, có lúc tưởng như không thể vượt qua. Nhưng rồi anh em lại xuống xe, cùng nhau đẩy, cùng nhau kéo, quyết không để chuyến hàng bị gián đoạn.”
Máy bay địch thường xuyên quần thảo trên bầu trời, bất ngờ ập đến bất cứ lúc nào. Mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.
“Có lần, khi xe đang băng qua một đoạn đường trống, tiếng máy bay gầm rú từ xa rồi bất ngờ lao tới. Tôi chưa kịp phản ứng thì bom đã rơi ngay phía trước, đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt. Tôi đạp phanh gấp, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Khi khói tan dần, con đường phía trước bị cày xới, nhưng chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục. Anh em xuống xe, nhanh chóng san lại đường, rồi lại lên xe, lặng lẽ lăn bánh. Bởi phía trước là chiến trường đang chờ từng bao gạo, từng thùng đạn.”
Những đêm dừng xe bên rừng sâu, họ nằm sát nhau dưới tán cây, tranh thủ nghỉ ngơi sau chặng đường dài. Không có chăn màn, chỉ có đất rừng làm chỗ nằm, nhưng ai cũng ngủ thiếp đi vì mệt.
“Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, rồi nằm nghe tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi qua rừng. Trong bóng tối, không ai nói nhiều, nhưng chỉ cần biết bên cạnh mình có đồng đội là đủ yên tâm.
Có những lúc nhìn lên bầu trời qua kẽ lá, tôi tự hỏi không biết bao giờ chiến tranh kết thúc. Nhưng rồi lại tự nhủ: chỉ cần con đường này còn thông, còn xe chạy, thì chúng tôi vẫn phải tiếp tục.”
Những tháng ngày trên tuyến đường Trường Sơn đã in sâu trong ký ức của Trần Văn Đức – không chỉ là những chuyến xe vượt bom đạn, mà còn là hành trình của ý chí và lòng kiên cường.
“Chính những con đường ấy đã dạy tôi rằng, dù gian khổ đến đâu, chỉ cần còn niềm tin và còn đồng đội bên cạnh, thì con người có thể vượt qua tất cả. Và chúng tôi đã đi qua những năm tháng ấy như thế – lặng lẽ, bền bỉ, nhưng không bao giờ lùi bước.”



