Chiến sĩ Trần Văn Hải – Chiến trường Vĩnh Long 1969
Trần Văn Hải tham gia chiến đấu tại vùng sông nước Vĩnh Long năm 1969, nơi những con kênh chằng chịt, dòng nước đục ngầu và những rặng cây rậm rạp hai bên bờ trở thành vừa là nơi ẩn náu, vừa là hiểm nguy luôn rình rập. Với anh, mỗi chuyến xuồng không chỉ là hành quân, mà là một cuộc đối mặt thầm lặng với cái chết
Trần Văn Hải tham gia chiến đấu tại vùng sông nước Vĩnh Long năm 1969, nơi những con kênh chằng chịt, dòng nước đục ngầu và những rặng cây rậm rạp hai bên bờ trở thành vừa là nơi ẩn náu, vừa là hiểm nguy luôn rình rập. Với anh, mỗi chuyến xuồng không chỉ là hành quân, mà là một cuộc đối mặt thầm lặng với cái chết. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi di chuyển bằng những chiếc xuồng nhỏ, len lỏi qua từng con kênh hẹp. Nước chảy xiết, nhiều đoạn xoáy mạnh, chỉ cần sơ suất là có thể lật xuồng bất cứ lúc nào.
Hai bên bờ là những tán cây rậm rạp, tưởng như che chở, nhưng cũng có thể là nơi địch ẩn nấp. Vì vậy, mỗi mái chèo đưa xuống nước đều phải thật nhẹ, thật khẽ, tránh gây tiếng động.”
Ban ngày, cả đơn vị gần như “biến mất” giữa thiên nhiên.
“Chúng tôi giấu xuồng vào những bụi cây, phủ lá ngụy trang, rồi nằm im hàng giờ giữa bùn nước. Nắng chiếu xuống, hơi nước bốc lên khiến không khí ngột ngạt, muỗi đốt rát cả da, nhưng không ai dám cử động.
Chỉ đến khi màn đêm buông xuống, chúng tôi mới bắt đầu di chuyển, lặng lẽ chèo xuồng đi làm nhiệm vụ.”
Một lần, trong lúc đang di chuyển qua một con kênh hẹp, đơn vị anh bất ngờ bị lộ.
“Tiếng súng nổ vang, đạn bắn xuống mặt nước tạo thành những vệt tóe trắng xóa. Không kịp suy nghĩ nhiều, chúng tôi lập tức tản ra theo nhiều hướng, lợi dụng bóng tối và các rặng cây để ẩn nấp.
Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội bị thương, máu thấm ướt cả áo. Tôi lập tức chèo xuồng áp sát, kéo cậu ấy lên.”
Giữa làn đạn và dòng nước xiết, từng giây đều trở nên nghẹt thở.
“Tôi cúi thấp người, vừa chèo vừa né đạn. Tim đập dồn dập, tai ù đi vì tiếng súng. Mỗi mái chèo lúc đó không chỉ là để tiến lên, mà là để giành lại sự sống cho cả hai.”
Sau một quãng dài thoát hiểm, họ cuối cùng cũng ra khỏi khu vực nguy hiểm.
“Khi tiếng súng dần lùi xa, tôi mới dám thở mạnh. Nhìn lại, ai cũng ướt sũng, mệt lả, nhưng vẫn còn đủ người, không ai bị bỏ lại.
Chúng tôi không nói nhiều, chỉ nhìn nhau, gật đầu – vậy là đủ hiểu.”
Khoảnh khắc ấy khắc sâu trong ký ức của anh suốt cuộc đời.
“Giữa làn nước tối đen, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến từng giây, tôi hiểu rằng chỉ cần còn đồng đội bên cạnh, còn có người cùng chèo, cùng vượt qua, thì vẫn còn hy vọng.”
Với Trần Văn Hải, Vĩnh Long năm 1969 không chỉ là chiến trường của những con kênh và bóng tối, mà còn là nơi khắc ghi tình đồng đội, sự gan dạ và niềm tin không bao giờ tắt giữa hiểm nguy.



