chiến sĩ trẻ có anh Nguyễn Văn Bình
Năm 1972, trong chiến dịch đánh phá ác liệt của không quân Mỹ tại miền Bắc, cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) trở thành mục tiêu bị đánh bom liên tục. Trong một đêm mưa gió, đơn vị phòng không nhận nhiệm vụ bảo vệ cây cầu sống còn này.
Năm 1972, trong chiến dịch đánh phá ác liệt của không quân Mỹ tại miền Bắc, cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) trở thành mục tiêu bị đánh bom liên tục. Trong một đêm mưa gió, đơn vị phòng không nhận nhiệm vụ bảo vệ cây cầu sống còn này.
Trong số những chiến sĩ trẻ có anh Nguyễn Văn Bình, mới 20 tuổi, quê ở Nam Định. Đêm đó, máy bay địch gầm rú trên bầu trời, bom dội xuống như mưa. Một quả bom nổ gần trận địa khiến nhiều đồng đội bị thương, hệ thống pháo bị hư hại nặng.
Không chần chừ, Bình lao ra giữa làn đạn, vừa sửa pháo vừa bắn trả. Khi hệ thống liên lạc bị cắt, anh dùng đèn pin làm tín hiệu điều phối. Dù bị thương ở vai, anh vẫn kiên cường bám trụ.
Đêm đó, đơn vị đã bắn rơi một máy bay địch, giữ vững cây cầu. Nhưng đến sáng, khi đồng đội chạy đến, Bình đã ngã xuống bên khẩu pháo, tay vẫn nắm chặt cò súng.
Câu chuyện về anh lan khắp đơn vị – một người lính bình dị, nhưng đã giữ vững “mạch máu giao thông” bằng chính sinh mạng của mình.



