Cựu chiến binh

CHIẾN SĨ TRỞ VỀ SAU 60 NĂM

Sau sáu thập kỷ, người chiến sĩ năm xưa trở lại mảnh đất từng gắn với khói lửa, đối diện ký ức cũ bằng sự bình thản và biết ơn.

Hưng Yên03/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáu mươi năm là quãng thời gian đủ dài để biến những vết bom thành ruộng lúa, biến giao thông hào thành lối đi làng, và biến một chàng trai tuổi mười tám thành một ông già tóc bạc. Nhưng có những điều không hề phai nhạt trong ông Võ Ngọc Thanh – đó là ký ức của ngày cầm súng giữ làng.

Ngày trở lại Thủy Triều, ông đi chậm rãi. Mỗi bước chân như dò tìm lại những dấu vết xưa. Nơi từng là hầm trú ẩn giờ đã thành vườn nhà. Bờ tre từng che chở nay xanh tốt hơn trước.

“Chỗ này, ngày xưa tôi đứng bắn,” ông chỉ tay, giọng trầm lại.

Không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng gió thổi qua đồng lúa. Nhưng trong tâm trí ông, âm thanh chiến tranh vẫn hiện lên rất rõ. Ông nhớ từng gương mặt đồng đội, nhớ cả những người đã không thể trở về.

Có người đã nằm lại mảnh đất này, không bia mộ, không tên tuổi. Ông đứng lặng trước một gốc cây, thắp nén hương, coi đó như lời chào gửi đến những người đã khuất.

Trở về sau sáu mươi năm, ông không tìm lại chiến công, mà tìm lại sự bình yên. Nhìn thấy trẻ con vui đùa, nhà cửa khang trang, ông thấy mọi hy sinh đều có ý nghĩa.

“Chúng tôi đánh để có ngày hôm nay,” ông nói, “và tôi thấy mình đã sống trọn vẹn với tuổi trẻ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾN SĨ TRỞ VỀ SAU 60 NĂM | Câu chuyện thời hoa lửa