Chiến sĩ tự vệ và chiếc đèn bão dẫn đường đêm khởi nghĩa
Chiến sĩ tự vệ và chiếc đèn bão dẫn đường đêm khởi nghĩa
Trần Minh Tự, 19 tuổi, là đội viên tự vệ ở một huyện vùng cao Bắc Giang. Tự thông thạo đường rừng, đặc biệt giỏi tìm lối đi trong đêm. Vì thế, anh được giao trọng trách: dẫn cả đội chủ lực theo đường tắt vào huyện đường trong đêm khởi nghĩa.
Ngày 16/8, trời đổ mưa lớn, đường núi trơn trượt. Một số đồng đội đề xuất dời ngày xuất phát. Nhưng Tự nói: “Đường khó đi hơn thì kẻ thù cũng khó đề phòng hơn. Đây là cơ hội.”
Đêm 17/8, cả đội 40 người lặng lẽ tiến vào rừng. Tự cầm một chiếc đèn bão nhỏ, ánh sáng chỉ đủ soi vài bước chân. Họ phải đi qua khe sâu, tránh ba đồn gác của Nhật và vượt một cầu gỗ cũ có thể gãy bất cứ lúc nào.
Đến nửa đêm, gió lớn làm đèn của Tự suýt tắt. Để giữ lửa, anh áp đèn vào ngực, chịu nóng và khói, còn tay kia khua nhẹ để báo hiệu đường rẽ. Đến gần huyện, họ gặp một toán lính Nhật đang nghỉ chân. Tự bèn tắt đèn, dẫn cả đội vòng qua rìa suối – nơi đầy đá trơn. Anh trượt ngã, bị thương ở chân, nhưng vẫn kiên quyết đi đầu.
Khi đội chủ lực áp sát huyện đường, Tự đưa ra tín hiệu cho đơn vị bạn nổ súng chỉ thiên. Tiếng súng vang lên khiến quân Nhật hoảng loạn. Đội tự vệ chia thành ba mũi, dễ dàng chiếm kho đạn và bắt tri huyện đầu hàng.
Sáng 18/8, khi dân chúng kéo đến huyện đường, Tự ngồi nghỉ bên bậc đá, chân băng tạm nhưng nụ cười sáng rỡ. Đồng chí chỉ huy nói:
“Không có chiếc đèn bão của em dẫn đường, đêm qua chúng ta đã không kịp chiếm huyện.”
Tự đáp: “Đèn chỉ là vật. Quan trọng là ngọn lửa trong lòng người.”
Câu nói ấy từ đó đi vào ký ức của người dân địa phương – biểu tượng của ý chí trong những ngày Cách mạng Tháng Tám.



