Chiến sĩ Võ Văn Sang – Chiến trường Bến Tre 1968 (1)
Võ Văn Sang tham gia chiến đấu tại Bến Tre năm 1968, nơi những vườn dừa xanh ngút ngàn và hệ thống kênh rạch chằng chịt trở thành một phần của chiến trường khốc liệt. Với anh, từng lối đi, từng con mương không chỉ quen thuộc mà còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy
Võ Văn Sang tham gia chiến đấu tại Bến Tre năm 1968, nơi những vườn dừa xanh ngút ngàn và hệ thống kênh rạch chằng chịt trở thành một phần của chiến trường khốc liệt. Với anh, từng lối đi, từng con mương không chỉ quen thuộc mà còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi di chuyển giữa những vườn dừa rậm rạp, thân cây cao vút, tán lá đan vào nhau che kín cả bầu trời. Ánh sáng lọt xuống chỉ lờ mờ, đủ để nhìn thấy đường nhưng cũng đủ để che giấu mọi chuyển động.
Ban ngày, cả đơn vị phải ẩn nấp trong những mô đất ẩm, phủ lá ngụy trang kín mít. Nằm im hàng giờ, không ai dám cử động mạnh, vì chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến vị trí bị lộ.”
Không gian tĩnh lặng nhưng luôn căng như dây đàn.
“Mồ hôi thấm ướt lưng áo, đất ẩm bám đầy người, muỗi vo ve không dứt, nhưng tất cả đều phải chịu đựng. Tai luôn lắng nghe từng tiếng động – một cành cây gãy, một tiếng nước khẽ động cũng khiến tim đập dồn dập.”
Khi màn đêm buông xuống, nhiệm vụ mới thực sự bắt đầu.
“Chúng tôi lặng lẽ rời vị trí, men theo những con mương tối đen để di chuyển. Nước lạnh ngập ngang ngực, có đoạn sâu hơn phải bơi qua. Dưới chân là bùn lầy, trên đầu là bóng tối dày đặc.
Mỗi bước đi đều phải dò dẫm, từng động tác phải thật chậm và nhẹ, tránh làm nước gợn lên hay phát ra tiếng động.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh bất ngờ gặp một nhóm dân bị mắc kẹt giữa vùng giao tranh.
“Họ hoảng loạn, ôm chặt con nhỏ vào lòng, ánh mắt đầy sợ hãi. Có người run rẩy không đứng vững, có trẻ nhỏ khóc yếu ớt vì mệt và đói.
Nhìn cảnh đó, chúng tôi không ai bảo ai, lập tức tiếp cận, trấn an họ rồi nhanh chóng tìm đường đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm.”
Hành trình đưa dân ra ngoài không hề dễ dàng.
“Chúng tôi dẫn họ đi vòng qua những lối mòn nhỏ len lỏi trong vườn dừa, tránh những khu vực có thể bị phát hiện. Có đoạn mương sâu, nước chảy mạnh, chúng tôi phải lần lượt cõng người già, bế trẻ nhỏ qua từng bước.
Dù bản thân cũng mệt mỏi, lạnh buốt vì ngâm nước lâu, nhưng không ai dừng lại. Chỉ mong đưa được họ đến nơi an toàn.”
Khi hành trình kết thúc, khoảnh khắc ấy trở thành ký ức không thể quên trong lòng anh.
“Nhìn họ ôm nhau, nước mắt lăn dài vì thoát nạn, tôi đứng lặng. Bao nhiêu mệt nhọc dường như tan biến hết.
Lúc đó, tôi hiểu rằng việc mình làm không chỉ là chiến đấu, mà còn là bảo vệ từng con người, từng mái nhà của quê hương.”
Với Võ Văn Sang, Bến Tre năm 1968 không chỉ là những vườn dừa và con mương tối, mà còn là nơi khắc sâu một điều giản dị nhưng thiêng liêng:
“Giữa chiến tranh, cứu được một người dân cũng giống như giữ lại một phần của quê hương mình.”



