Chiến sĩ Vũ Văn Hòa – Biên giới Quảng Ninh 1981
Vũ Văn Hòa tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1981, trong giai đoạn sau chiến sự khi tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng. Với anh, những ngày tháng nơi tuyến đầu là sự kết hợp của gian khổ, cảnh giác và tình đồng đội gắn bó bền chặt
Vũ Văn Hòa tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1981, trong giai đoạn sau chiến sự khi tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng. Với anh, những ngày tháng nơi tuyến đầu là sự kết hợp của gian khổ, cảnh giác và tình đồng đội gắn bó bền chặt. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi đóng quân trên những điểm cao, nơi gió biển thổi lên lạnh buốt. Địa hình đồi núi xen lẫn rừng rậm khiến việc di chuyển và tuần tra vô cùng vất vả.”
Điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt:
“Đường đi gập ghềnh, dốc cao, nhiều đoạn trơn trượt. Mỗi lần tuần tra là một lần phải căng sức, giữ từng bước chân thật chắc.”
Những đêm canh gác nơi biên giới luôn đầy căng thẳng:
“Sương xuống dày đặc, phủ kín cả không gian. Tầm nhìn bị hạn chế, mọi thứ trở nên mờ ảo. Chúng tôi phải căng mắt quan sát từng chuyển động nhỏ, không dám lơ là dù chỉ một giây.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, tình huống bất ngờ xảy ra:
“Khi phát hiện dấu hiệu lạ, cả đơn vị lập tức vào vị trí. Không một tiếng nói, không một cử động thừa, nhưng ai cũng hiểu rõ nhiệm vụ của mình.”
Sự phối hợp diễn ra trong im lặng tuyệt đối:
“Mỗi người một vị trí, giữ vững đội hình, sẵn sàng ứng phó. Chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để truyền đạt ý định.”
Sau khi tình huống qua đi, không khí dần lắng xuống:
“Chúng tôi nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm. Dù mệt mỏi, nhưng trong lòng ai cũng vững vàng hơn khi biết rằng mình luôn có đồng đội bên cạnh.”
Vũ Văn Hòa chia sẻ chân thành:
“Sau mỗi lần như vậy, chúng tôi càng tin tưởng nhau hơn.
Ở nơi biên giới, chính tình đồng đội là điểm tựa lớn nhất, giúp chúng tôi đứng vững trước mọi khó khăn.”

