Chiến sĩ Vũ Văn Thành – Chiến trường Đồng Tháp Mười 1970
Vũ Văn Thành tham gia chiến đấu tại Đồng Tháp Mười năm 1970, nơi những cánh đồng lau sậy bạt ngàn, những vùng đất ngập nước mênh mông đã trở thành chiến trường đầy khắc nghiệt. Với anh, mỗi bước hành quân không chỉ là một chặng đường gian khó, mà còn là thử thách của ý chí và lòng kiên cường
Vũ Văn Thành tham gia chiến đấu tại Đồng Tháp Mười năm 1970, nơi những cánh đồng lau sậy bạt ngàn, những vùng đất ngập nước mênh mông đã trở thành chiến trường đầy khắc nghiệt. Với anh, mỗi bước hành quân không chỉ là một chặng đường gian khó, mà còn là thử thách của ý chí và lòng kiên cường. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi hành quân giữa đồng nước mênh mông, có những đoạn nước ngập đến thắt lưng, thậm chí có lúc dâng lên gần ngực. Mỗi bước chân đặt xuống là lún sâu trong lớp bùn nhão, phải rút lên từng chút một, nặng trĩu như bị kéo lại phía sau.
Cỏ lau cao quá đầu người, che kín tầm nhìn, khiến chúng tôi gần như phải dò đường bằng cảm giác. Có những lúc đi sát nhau mà vẫn không nhìn rõ mặt nhau, chỉ nghe tiếng bước chân và hơi thở gấp gáp của đồng đội phía trước.”
Thiên nhiên nơi đây không chỉ khắc nghiệt mà còn bào mòn sức lực từng ngày.
“Ban ngày, nắng như đổ lửa xuống mặt đồng, hơi nước bốc lên khiến không khí ngột ngạt, khó thở. Áo quần ướt sũng mồ hôi, dính chặt vào người. Ban đêm thì lạnh và ẩm, sương xuống dày đặc, muỗi vo ve kín tai, đốt đến rát da. Có những đêm gần như không thể ngủ, nhưng sáng ra vẫn phải tiếp tục hành quân.
Dù vậy, không ai rời vị trí. Chúng tôi hiểu rằng phía sau mình là dân, phía trước là nhiệm vụ, nên không được phép chùn bước.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của Thành bất ngờ phát hiện một nhóm dân đang hoảng loạn giữa vùng giao tranh.
“Tiếng súng vang lên từ xa, dội qua cánh đồng lau sậy. Người dân chạy tán loạn, không biết hướng nào là an toàn. Trẻ con khóc thét, người già loạng choạng bước đi trong bùn nước.
Tôi cùng anh em lập tức tiếp cận, ra hiệu cho họ đi theo. Chúng tôi dẫn họ men theo những lối mòn nhỏ, luồn qua các bụi lau dày đặc để tránh bị phát hiện. Có đoạn nước sâu, chúng tôi phải dìu từng người một, có người kiệt sức phải cõng trên vai.
Những bàn tay bám chặt lấy nhau, ánh mắt hoảng sợ dần chuyển thành hy vọng. Chúng tôi vừa đi vừa động viên: ‘Cố thêm chút nữa thôi, sắp đến nơi an toàn rồi.’”
Sau nhiều giờ băng qua vùng nước và lau sậy trong căng thẳng, cuối cùng họ cũng đưa được người dân ra khỏi khu vực nguy hiểm.
“Khi đến nơi an toàn, có người ngồi sụp xuống vì kiệt sức, có người ôm chầm lấy nhau mà khóc. Những ánh mắt biết ơn nhìn về phía chúng tôi khiến tôi nghẹn lại.
Lúc đó, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mọi gian khổ mình trải qua đều có ý nghĩa.”
Những tháng ngày ở Đồng Tháp Mười đã để lại trong lòng Vũ Văn Thành những bài học không thể nào quên.
“Giữa nơi tưởng chừng chỉ có bùn lầy, muỗi vắt và hiểm nguy, tôi nhận ra rằng điều giữ chúng tôi đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình người và trách nhiệm với dân.
Chính những điều giản dị ấy đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả – để tiếp tục đi, tiếp tục chiến đấu và bảo vệ mảnh đất này.”



