Chiến Sỹ Bùi Trung Thông
Bữa cơm giữa lằn ranh sinh tử
Bữa cơm giữa lằn ranh sinh tử
Cựu chiến binh Bùi Trung Thông, sinh ngày 05/07/1955, là một người như thế. Tuổi mười tám của ông không gắn với bảng đen phấn trắng, mà gắn với tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc trong những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa.
Tháng 12 năm 1972, khi đang học lớp 7, ông Thông nhận lệnh nhập ngũ. Năm ấy ông vừa tròn 18 tuổi. Đất nước đang trong thời kỳ kháng chiến ác liệt, bom đạn có thể rơi xuống bất cứ nơi đâu.
Ông kể, khi được gọi đi khám tuyển, trong lòng cũng có những phút giây phân vân – bởi tuổi đời còn quá trẻ. Nhưng rồi ông nghĩ: “nếu mình không đi, quê hương vẫn bị bom đạn tàn phá, ở nhà cũng chưa chắc giữ được mạng sống cho bản thân và gia đình”. Nghĩ vậy, ông quyết định dừng việc học ở học kỳ hai lớp 7, tình nguyện lên đường.
Không riêng ông, mà cả một thế hệ thanh niên khi ấy đều mang trong mình một khát vọng chung: được ra chiến trường, được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Đó là một tinh thần tự nguyện, một động lực xuất phát từ lòng yêu nước chứ không phải từ sự ép buộc.
Cuộc sống của người lính năm ấy là những ngày dài chắt chiu từng hạt gạo. Lương thực khan hiếm, tiếp tế gian nan, bữa ăn chỉ vỏn vẹn một nắm cơm trắng kèm chút cá khô, tép rang hay muối vừng. Có gì ăn nấy, mua được lạc, đậu hay hạt sen thì độn thêm cho đỡ đói.
Mỗi người một nắm cơm, chia làm ba phần cho cả ngày: chiều một phần, sáng sớm một phần, trưa nốt phần còn lại. Gọi là “một nóng hai lạnh”, nhưng thực ra cơm đã nguội từ lâu, khô và cứng. Vậy mà giữa chiến trường khốc liệt, họ vẫn nhường nhau từng miếng nhỏ. Chính tình đồng đội đã làm ấm lại những bữa cơm đạm bạc giữa “thời hoa lửa”.



