Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 – Trần Hưng Đạo và cọc gỗ “đánh tan vó ngựa Nguyên Mông”
Trời cuối xuân năm Mậu Tý 1288, sông Bạch Đằng mênh mang sóng nước, tưởng chừng yên bình như bao dòng sông khác của đất Việt. Nhưng dưới làn nước ấy, là cả một ý chí sắt đá đang chờ thời khắc định mệnh. Đế quốc Nguyên – Mông, từng làm run sợ cả Á – Âu, lại một lần nữa mang quân xâm lược Đại Việt. Vó ngựa chúng đã giày xéo nhiều quốc gia, thuyền chiến của chúng từng che kín biển trời. Chúng tin rằng Đại Việt rồi cũng sẽ cúi đầu. Nhưng chúng đã lầm. Trước vận mệnh non sông, Trần Hưng Đạo – vị Quốc công tiết chế – đứng lặng nhìn dòng sông. Trong ánh mắt ông không có sợ hãi, chỉ có niềm tin sắt son vào đất nước và con người Đại Việt. Ông hiểu: muốn thắng kẻ mạnh hơn gấp bội, không thể chỉ dựa vào sức, mà phải dựa vào trí và lòng dân. Những cọc gỗ lớn được đẽo nhọn, bịt sắt, lặng lẽ cắm xuống lòng sông Bạch Đằng khi thủy triều rút. Dân binh, quân sĩ làm việc trong đêm, không một lời than vãn. Ai cũng hiểu: mỗi nhát búa đóng xuống là một nhát vì non sông. Rồi ngày ấy cũng đến. Thủy triều dâng cao. Quân Nguyên do Ô Mã Nhi chỉ huy, hùng hổ kéo thuyền tiến vào sông. Chúng thấy quân Đại Việt rút lui thì cười lớn, cho rằng đã nắm chắc phần thắng. Thuyền chúng đi sâu vào dòng sông, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng chủ quan. Đến khi nước bắt đầu rút, đất trời như đổi sắc. Những mũi cọc nhọn hoắt trồi lên khỏi mặt nước. Thuyền chiến đồ sộ của giặc mắc kẹt, va vào nhau, vỡ nát. Hàng ngũ hỗn loạn, tiếng hò hét vang khắp dòng sông. Ngay khoảnh khắc ấy, quân Đại Việt từ hai bờ sông ập ra như thác lũ. Cờ đỏ tung bay, trống trận dồn dập, tiếng hô “Sát Thát!” vang trời chuyển đất. Lửa bùng lên, khói phủ kín cả khúc sông. Sông Bạch Đằng không còn là con đường rút lui, mà trở thành mồ chôn tham vọng xâm lược. Quân Nguyên tan rã. Tướng giặc Ô Mã Nhi bị bắt sống. Những kẻ sống sót tháo chạy trong tuyệt vọng. Khi mặt sông trở lại yên bình, Trần Hưng Đạo đứng lặng nhìn dòng nước chảy. Không kiêu ngạo, không phô trương. Ông biết: chiến thắng này không chỉ của một vị tướng, mà là của cả dân tộc biết đồng lòng, biết đứng thẳng trước kẻ thù mạnh nhất thế giới. Từ đó, Bạch Đằng trở thành biểu tượng bất diệt. Không chỉ là một chiến thắng, mà là lời khẳng định vang dội với thiên hạ: Nước Việt nhỏ, nhưng chí không nhỏ.Giặc mạnh đến đâu, cũng không khuất phục được lòng người nước Nam



