CHIẾN THẮNG BẠCH ĐẰNG NĂM 938 (2)
Năm 938, tình hình Giao Châu rơi vào biến động khi Kiều Công Tiễn giết Dương Đình Nghệ để cướp quyền cai trị và cầu cứu nhà Nam Hán. Trước nguy cơ xâm lược, Ngô Quyền – người có uy tín lớn trong vùng Ái Châu – đã nhanh chóng tập hợp lực lượng, tiến quân ra Bắc để tiêu diệt Kiều Công Tiễn trước khi quân Nam Hán kịp can thiệp. Sau khi Kiều Công Tiễn bị loại bỏ, vua Nam Hán vẫn quyết định đưa quân sang xâm lược, giao cho con trai là Hoằng Tháo chỉ huy.
Ngô Quyền nhận định rõ địa thế sông Bạch Đằng có thủy triều lên xuống mạnh, có thể tận dụng làm chiến trường quyết định. Ông cho quân dân đóng những hàng cọc gỗ lớn, đầu bịt sắt nhọn, cắm ngầm dưới lòng sông. Đây là một sáng tạo quân sự mang tính chiến lược, kết hợp giữa địa hình tự nhiên và nghệ thuật quân sự.
Khi quân Nam Hán tiến vào cửa sông, Ngô Quyền cho quân nhử địch bằng một lực lượng nhỏ, giả vờ thua chạy. Quân Nam Hán tin rằng có thể dễ dàng chiếm thắng nên tiến sâu vào nội địa đúng lúc thủy triều đang lên, che khuất các bãi cọc. Khi nước bắt đầu rút, toàn bộ thuyền địch bị mắc kẹt, không thể di chuyển. Ngô Quyền lập tức phát lệnh phản công. Quân ta từ nhiều hướng đổ ra, kết hợp cung thủ, bộ binh và thuyền chiến tấn công dữ dội.
Quân Nam Hán rơi vào thế bị động hoàn toàn, Hoằng Tháo tử trận tại chiến trường. Sự thất bại này khiến nhà Nam Hán buộc phải từ bỏ ý định xâm lược. Chiến thắng Bạch Đằng không chỉ mang ý nghĩa quân sự mà còn là bước ngoặt lịch sử, chấm dứt hơn 1000 năm Bắc thuộc, mở ra thời kỳ độc lập tự chủ lâu dài của dân tộc Việt Nam.



