Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 của Ngô Quyền
Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 đánh tan quân Nam Hán và mở ra thời kỳ độc lập, tự chủ lâu dài; Ngô Quyền sau đó xưng vương và đóng đô ở Cổ Loa.
Ngô Quyền tận dụng thủy triều và trận địa cọc để nhử quân Nam Hán vào thế bất lợi. Chiến thắng Bạch Đằng mở ra thời kỳ độc lập, tự chủ lâu dài của Việt Nam.
Cuối năm 938, đạo quân thủy Nam Hán do Lưu Hoằng Tháo chỉ huy tiến vào vùng cửa sông Bạch Đằng. Ngô Quyền đã chuẩn bị một trận địa đặc biệt. Những cọc gỗ được đóng xuống lòng sông ở khu vực có thể bị nước che phủ khi thủy triều lên. Lực lượng quân Việt được bố trí ở phía trong và hai bên khu vực trận địa. Khi quân Nam Hán tiến vào, một bộ phận thuyền nhẹ của quân Ngô ra khiêu chiến rồi chủ động rút lui để dụ đối phương tiến sâu hơn. Lúc ấy thủy triều đang lên nên bãi cọc chưa lộ ra. Quân Nam Hán tưởng rằng quân Việt đang rút lui nên đuổi theo. Khi nước bắt đầu rút, các chiến thuyền Nam Hán gặp phải trận địa cọc và bị hạn chế khả năng cơ động. Ngô Quyền lập tức cho lực lượng mai phục tiến công từ nhiều hướng. Quân Nam Hán rơi vào thế bất lợi và nhanh chóng thất bại. Lưu Hoằng Tháo tử trận, lực lượng Nam Hán bị đánh tan. Đạo quân của vua Nam Hán đang ở phía biên giới không thể cứu vãn tình thế và phải rút về nước. Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 là một trong những chiến thắng có ý nghĩa lớn nhất của lịch sử Việt Nam. Sau chiến thắng, Ngô Quyền xưng vương vào năm 939 và chọn Cổ Loa làm kinh đô. Việc ông xây dựng một chính quyền độc lập cho thấy chiến thắng quân sự đã được chuyển hóa thành một bước phát triển về chính trị. Bạch Đằng năm 938 không đơn thuần là một trận đánh thắng quân Nam Hán mà còn là cột mốc quan trọng mở đầu thời kỳ độc lập và tự chủ lâu dài của dân tộc. Điểm đặc sắc trong nghệ thuật quân sự của Ngô Quyền là sự kết hợp giữa địa hình, thủy triều, trận địa cọc, nghi binh và lực lượng mai phục. Chính sự chủ động ấy đã giúp một lực lượng có quy mô nhỏ hơn đánh bại một đạo quân xâm lược mạnh và tạo nên bước ngoặt lớn trong lịch sử Việt Nam.


