Bài viết

CHIẾN THẮNG BOM NỔ CHẬM

Câu chuyện kể về sự mưu trí, dũng cảm và cả tinh thần quyết tâm cao độ của Đại đội 130, trung đoàn 151 trong việc đảm bảo giao thông tại km33 trên tuyến đường Sơn La - Cò Nòi - Điên Biên Phủ vào cuối tháng 11 năm 1953

Ninh Bình23/04/2026NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG (BỆNH VIỆN SỐ 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾN THẮNG BOM NỔ CHẬM

Cuối tháng 11 năm 1953, đại đội 130 thuộc Trung đoàn 151 được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên một đoạn đường đèo (ở ki-lô-mét 33) dưỡng Sơn La - Cò Nòi, Điện Biên Phủ. Đây là một trong những trọng điểm dịch bắn phá rất ác liệt, chúng ném xuống khá nhiều bom nổ chậm hòng ngăn cản bước tiến của quân ta.

Một hôm, trời đã xế chiều, đại đội 130 vừa hoàn thành nhiệm vụ sửa đường, đang phấn khởi tổ chức rút kinh nghiệm thì địch lại cho máy bay lao tới ném xuống một loạt bom mới. Mặt đường bị cày xới nham nhở, mù mịt khói bụi. Anh em ở đài quan sát báo về đỉnh đèo có thể còn bom nổ chậm.

Trời ập tối. Bí thư chi bộ đại đội Nguyễn Công Kiêu lập tức họp chi bộ bàn biện pháp lãnh đạo tiếp tục khắc phục đường. Chi bộ quyết nghị: "Dù có bom nổ chậm vẫn kiên quyết bám đường. Đường chưa xong, chưa về nghỉ".

Nghị quyết chi bộ được nhanh chóng quán triệt tới toàn đại đội. Cán bộ, đảng viên dẫn đầu các tổ chiến sĩ toả về các đoạn đường đã được phân công. Anh em đốt đuốc sáng trưng vừa tìm bom nổ chậm, vừa tiếp tục sửa đường. Cả núi rừng sôi động trong tiếng cuốc xẻng và tiếng cười nói. Tới 2 giờ đêm, mặt đường đã được sửa lại tương đối bằng phẳng

Theo lệnh của đại đội trưởng, hai trung đội rút về hai đầu đường để chuẩn bị đón xe qua, còn một trung đội dưới sự chỉ huy của chính trị viên trung đội Nguyễn Công Kiêu ở lại đỉnh đèo tiếp tục tìm bom nổ chậm. Bỗng, một tiếng nổ vang lên như xé rách không gian. Đất đá rào rào trút xuống mặt đường làm mọi ngọn đuốc tắt ngấm. Chính trị viên Nguyễn Công Kiêu bật dậy và hô to: "Tất cả cán bộ đảng viên, chiến sĩ ai còn sống, còn chiến đấu được trở về vị trí làm nhiệm vụ". Mọi người khẩn trương bắt tay ng vào việc. Những ngọn đuốc lại bắt đầu chiếu sáng ủa mặt đường. Đồng chí Nguyễn Văn Cảnh bị đất vùi một nửa người, được đồng đội bới ra, cũng nhất định làm không chịu về nghỉ.

Đến 3 giờ sáng, đường đèo lại thông.

Đêm hôm sau, địch phá hoại dữ hơn. Trời lại mưa rét, đường lầy lội như một bãi phù sa. Đang yên lặng, bỗng lại xuất hiện những ánh chớp lòe. Mọi người vừa kịp nằm xuống thì bom dã nổ ngay trên ta-luy và ở dưới suối. Lát sau, một chiếc xe bị sa lầy ngay bên hút bom nổ chậm. Đại đội 130 liền cử một đội xung kích đến cứu xe. Anh em chui vào gầm xe đào đất, vét bùn, nhặt từng hòn đá lát vệt... nhanh chóng đưa xe lăn mặt đường.

Sau đêm ấy, đại đội 130 còn chiến đấu nhiều trận trên mặt đường. Cán bộ, chiến sĩ trong đại đội có người đã ngã xuống, có người bị thương, những đoạn đường đại đội phụ trách vẫn luôn luôn thông suốt đón xe vào tiếp tế cho mặt trận Điện Biên Phủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn