Khác

Chiến thắng Chương Thiện năm 1973

Đỗ Ngọc Hải Đăng

Đồng Tháp22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Lúa Sau Những Ngày Lửa Đạn

Câu chuyện về Chiến thắng Chương Thiện năm 1973

Năm 1973, vùng Chương Thiện ở miền Tây Nam Bộ vẫn còn những ngày tháng đầy biến động. Những cánh đồng rộng mênh mông, những con kênh chằng chịt và những xóm làng nằm giữa màu xanh của cây trái trở thành nơi diễn ra những cuộc chiến đấu quyết liệt.

Trong một đơn vị hoạt động tại vùng Chương Thiện, người chiến sĩ trẻ tên Ba Thành đã nhiều năm xa nhà.

Anh quê ở một làng ven sông.

Mỗi lần nhớ quê, anh lại nhớ tiếng mái chèo khua nước, nhớ mùi rơm mới và nhớ nhất là bữa cơm có nồi cá kho mẹ vẫn thường đặt giữa mâm.

Nhưng chiến tranh chưa kết thúc.

Anh biết mình chưa thể trở về.

Những ngày căng thẳng

Cuối năm 1973, tình hình trên chiến trường Chương Thiện diễn biến phức tạp.

Các lực lượng cách mạng phải vừa chiến đấu, vừa giữ địa bàn, bảo vệ cơ sở và nhân dân.

Ba Thành cùng đồng đội thường xuyên di chuyển giữa những cánh đồng và con kênh.

Có khi ban ngày ẩn mình trong những lùm cây.

Đêm xuống mới bắt đầu hành quân.

Một đêm, khi cả tổ đang nghỉ bên bờ kênh, người đồng đội tên Sáu hỏi:

— Thành, bao giờ mới được về nhà?

Ba Thành cười:

— Khi nào hết tiếng súng.

Sáu nhìn ra mặt nước:

— Tôi chỉ mong ngày đó đến sớm.

Không ai nói thêm.

Họ đều hiểu rằng phía trước còn nhiều gian khổ.

Giữ đất, giữ dân

Những trận chiến diễn ra liên tiếp.

Có lúc đơn vị phải di chuyển trong đêm.

Có lúc phải vượt qua những con kênh rộng giữa lúc trời mưa.

Có lúc thương binh được đưa về trong im lặng.

Nhưng điều khiến Ba Thành nhớ nhất không phải tiếng súng.

Đó là hình ảnh những người dân Chương Thiện.

Một bà mẹ giấu cán bộ trong căn nhà nhỏ.

Một ông lão chèo xuồng đưa thương binh qua sông.

Những người nông dân chia sẻ từng lon gạo.

Những cô gái trẻ mang thư và tin tức qua những con đường đầy nguy hiểm.

Họ làm tất cả mà không đòi hỏi điều gì.

Một buổi tối, Ba Thành đến một căn nhà nhỏ bên bờ kênh.

Một bà cụ đặt trước mặt anh bát cơm nóng.

— Ăn đi con.

Ba Thành ngần ngại:

— Nhà mình còn đủ ăn không má?

Bà cụ cười:

— Còn gì thì ăn nấy. Bộ đội ăn mới có sức đánh giặc.

Ba Thành cầm bát cơm.

Anh ăn chậm rãi.

Bát cơm hôm ấy chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ có chút cá và rau vườn.

Nhưng anh nhớ mãi.

Bởi trong chiến tranh, một bát cơm cũng có thể chứa cả một tấm lòng.

Những ngày quyết định

Các lực lượng cách mạng kiên trì bám trụ và tổ chức chiến đấu trên địa bàn.

Từng vị trí được giữ vững.

Từng khu vực dân cư được bảo vệ.

Những trận đánh nối tiếp nhau khiến đối phương gặp nhiều khó khăn trong việc kiểm soát địa bàn.

Ba Thành và đồng đội nhiều lần phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn.

Có hôm họ gần như không được nghỉ.

Có hôm chỉ kịp ăn một nắm cơm rồi lại lên đường.

Một lần, sau một trận đánh, Sáu ngồi tựa vào gốc cây, thở dốc.

— Thành này…

— Gì?

— Nếu mai tôi không còn nữa…

Ba Thành lập tức ngắt lời:

— Đừng nói vậy.

Sáu cười:

— Tôi chỉ muốn nhờ cậu một việc.

— Việc gì?

— Nếu có ngày cậu về quê, hãy nhớ giùm tôi một điều.

— Điều gì?

Sáu nhìn về cánh đồng:

— Hãy nói với mọi người rằng chúng tôi đã cố gắng hết sức để giữ lấy mảnh đất này.

Ba Thành nắm chặt vai bạn.

— Cậu sẽ tự nói.

Hai người nhìn nhau.

Không ai biết rằng chiến tranh đôi khi có những cuộc chia tay không kịp báo trước.

Sau chiến thắng

Những cuộc chiến đấu ở Chương Thiện trong năm 1973 đã góp phần giữ vững vùng căn cứ, bảo vệ cơ sở cách mạng và tạo thế cho những bước phát triển tiếp theo của cuộc kháng chiến ở Tây Nam Bộ.

Sau một trận chiến, Ba Thành đứng trên bờ ruộng.

Mặt trời đang lên.

Những cánh đồng sau mùa bom đạn lại bắt đầu xanh.

Một người dân đi ngang qua hỏi:

— Bộ đội thắng rồi hả chú?

Ba Thành mỉm cười:

— Chúng tôi còn phải cố gắng nhiều, nhưng bà con cứ yên tâm.

Người nông dân gật đầu.

Ông quay lại ruộng.

Tiếng cuốc đất vang lên giữa buổi sáng.

Âm thanh giản dị ấy khiến Ba Thành thấy lòng mình nhẹ đi.

Bởi anh hiểu rằng mục đích của những người lính không phải là chiến tranh.

Mục đích cuối cùng là để người dân được trở về ruộng đồng, để trẻ em được đến trường và để những mái nhà không còn phải sống trong sợ hãi.

Mùa lúa sau chiến tranh

Nhiều năm sau, Ba Thành trở lại Chương Thiện.

Những con đường ngày trước đã khác.

Những con kênh vẫn còn đó nhưng bên bờ đã có thêm những mái nhà mới.

Cánh đồng trải dài xanh mướt.

Anh đứng rất lâu nhìn mùa lúa.

Trong ký ức, anh vẫn thấy Sáu ngồi dưới gốc cây năm nào.

Vẫn nghe câu nói:

“Hãy nói với mọi người rằng chúng tôi đã cố gắng hết sức để giữ lấy mảnh đất này.”

Ba Thành khẽ nói:

— Tôi đã trở về rồi, Sáu ạ.

Anh cúi xuống nhặt một nắm đất.

Đất vẫn thơm mùi phù sa.

Anh nhìn những người nông dân đang làm việc trên cánh đồng.

Không còn tiếng súng.

Chỉ còn tiếng máy cày và tiếng gọi nhau giữa mùa gặt.

Ba Thành mỉm cười.

Anh hiểu rằng đó chính là câu trả lời đẹp nhất dành cho những người đã chiến đấu năm xưa.

Chiến thắng Chương Thiện năm 1973 không chỉ được ghi nhớ bằng những trận đánh và những con số. Đằng sau chiến thắng ấy là sự kiên cường của người lính, sự che chở của nhân dân và khát vọng giữ từng tấc đất quê hương.

Những người lính năm ấy đã đi qua những ngày lửa đạn.

Còn những mùa lúa xanh hôm nay chính là minh chứng rằng sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên một ngày mai bình yên.

Và trên mảnh đất Chương Thiện, mỗi mùa lúa chín lại như một lời nhắc nhở:

Có những người đã gửi lại tuổi trẻ giữa đồng quê, để những thế hệ sau được lớn lên trong tiếng gặt lúa, tiếng cười và những ngày không còn tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn