Chiến Thắng Cổ Thành Quảng Trị (1972)
Đây là biểu tượng cao nhất cho tinh thần "một tấc không đi, một ly không rời" của quân và dân Việt Nam.
Bối cảnh: Mùa hè năm 1972, quân ta mở Chiến dịch Tổng tấn công và nổi dậy, giải phóng hoàn toàn tỉnh Quảng Trị (tháng 5/1972). Sau đó, Mỹ và Ngụy mở cuộc hành quân "Lam Sơn 72" phản công ác liệt, cố chiếm lại thành cổ để phục vụ mục đích đàm phán tại Paris.
Chiến tích: Trận chiến bảo vệ Thành cổ kéo dài 81 ngày đêm (từ 28/6 đến 16/9/1972) là một cuộc đọ sức sinh tử.
Mức độ khốc liệt: Mỹ đã sử dụng lượng bom đạn khổng lồ, gấp nhiều lần trong Thế chiến thứ II, biến Thành cổ thành "cối xay thịt". Mỗi mét vuông đất gánh chịu trung bình hơn 7 quả đạn.
Ý chí kiên cường: Bộ đội ta (chủ yếu là các đơn vị chủ lực) đã bám trụ, chiến đấu ngoan cường, đánh giáp lá cà trong lòng thành, bảo vệ từng góc tường, từng mét đất. Hàng ngàn chiến sĩ đã hy sinh, trở thành huyền thoại về lòng dũng cảm.
Kết quả và Ý nghĩa: Dù cuối cùng ta chủ động rút quân khỏi Thành cổ để bảo toàn lực lượng và củng cố tuyến phòng thủ mới, việc cầm chân địch suốt 81 ngày đêm đã:
Giữ vững được phần lớn vùng giải phóng Quảng Trị (từ sông Mỹ Chánh trở ra).
Làm tiêu hao sinh lực và ý chí chiến đấu của địch.
Tạo lợi thế quyết định trên bàn đàm phán Paris, buộc Mỹ phải chấp nhận ký kết hiệp định, công nhận sự tồn tại của Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam.



